
Nhóm
du lăm hôm nay
ngoài hai bô lăo
là Dũng Silk và
Bảo Trần, c̣n
lại là những
thanh niên lứa
tuổi đôi mươi
gồm con, cháu
của Dũng Silk và
bạn bè của cu
Silk.
Cuộc du hành bắt
đầu từ Bến đ̣ số
5 Lê Lợi - nằm
cạnh khách sạn
Residence (trước
đây là Ṭa Đại
Biểu Chính Phủ
tại Trung Nguyên
Trung Phần).

Bến đ̣ có biển
báo P : Parking,
giống như biển
báo đường bộ

Đây là những
chiếc ca nô 4
chỗ

Và đây là chiếc
ca nô 7 chỗ mà
nhóm sắp thuê đi
du lịch - đang
bỏ neo cạnh một
chiếc thuyền
rồng. Bên trong
ca nô có chỗ
ngồi cho 4 người.
Tài công ngồi
bên ngoài, ghế
màu trắng bên
phải. Những
người khác có
ghế ngồi bên
trái và sau lưng
tài công. Tất cả
phải mặc áo phao.

Chiếc ca nô lao
về hướng về cầu
Gia Hội, chui
qua dạ cầu Phú
Xuân, tạo ra
những cơn sóng
đằng sau khiến
du khách phải
quay đầu nh́n
lại.
Lộ tŕnh là đi
qua sông Đông Ba,
vào Ngự Hà qua
cống Thanh Long
và ra khỏi Ngự
Hà qua cống Tây
ThànhThủy Quan.

Chiếc ca nô đă
đi quá cầu
Trường Tiền -
chiếc cầu trông
như một chiếc
lược ngà cài vào
mái tóc sông
Hương.
Xa xa là núi
rừng phía tây xứ
Huế.

Nhà hàng nổi có
h́nh hoa sen nằm
cạnh cầu Trường
Tiền, trước mặt
trường Đại Học
Sư Phạm. Hậu
cảnh là núi Kim
Phụng oai nghi.
Vầ mặt quân sự,
sông Hương tạo
ra một tuyến
pḥng thủ ở mặt
nam kinh thành,
một chướng ngại
vật tự nhiên mà
quân địch phải
vượt qua nếu tấn
công vào thành
nội. Ba mặt kia
vua Gia Long cho
đào ba con sông
gọi là Hộ Thành
Hà: Tây Hộ Thành
Hà, dân gian gọi
là sông Kẻ Vạn,
Bắc Hộ Thành Hà,
dân gian gọi là
sông An Ḥa hay
sông Đào, và
Đông Hộ Thành Hà,
người ta thường
gọi là sông Đông
Ba hay sông Gia
Hội. Sát chân
thành c̣n có hào
nước là một
chướng ngại vật
nhân tạo khác.

Cầu Gia Hội chạy
từ phố Trần Hưng
Đạo và chợ Đông
Ba sang đường
Chi Lăng, băng
qua Đông Hộ
Thành Hà. Cầu
này thoạt tiên
được vua Gia
Long cho xây vào
năm 1808 và đặt
tên là An Hội
Kiều. Năm 1837
vua Minh Mạng
đặt lại tên là
Gia Hội Kiều.
Cầu đă được tu
sửa ba lần, lần
gần nhất là vào
năm 2001.

Ca nô chạy trên
sông Đông Ba,
nơi trước đây có
những vạn đ̣
đông đúc và ô
nhiễm nay khá
quang đăng và
sạch sẽ. Đi trên
sông, ít người
nghĩ đây là sông
đào v́ những
hàng cây ven bờ
soi bóng rất tự
nhiên và quyến
rũ. Bên trái con
sông là đường
Huỳnh Thúc Kháng,
bên phải là
đường Bạch Đằng,
hai con đường có
nhiều cây cổ thụ
nhất thành phố,
trong đó đa số
là cây lâm vồ (bồ
đề ta) cây đa và
cây sanh.
Xưa kia, năm
1899, khi triều
đ́nh cho phép
xây ba dăy phố
đầu tiên của
kinh đô Huế th́
con đường bên
phía trái đó gọi
là phố Đông Hội,
nhưng dân gian
th́ gọi là đường
Hàng Bè, có lẽ
do tre, kết
thành bè được
bán ở đây rất
nhiều. Ngày nay,
đây cũng là con
đường có nhiều
cửa hàng bán vật
liệu xây dựng.
Đường Bạch Đằng
hồi ấy gọi là
phố Gia Hội, bắt
đầu từ cầu Gia
Hội đến chùa
Diệu Đế và chùa
Ông (nay là chùa
Thuận Hóa). Phố
Gia Hội lại chia
làm hai phần là
phố Hàng Đồng và
phố Hàng Đường.
Nhưng hiện nay,
con đường kể từ
cầu Đông Ba cũ
đi về làng Thế
Lại Thượng bị hư
hỏng rất nhiều.
Nếu đường này
được tráng nhựa
đàng hoàng và
đ́nh, chùa, nhà
cổ trên đoạn
đường này được
tu sửa th́ Bạch
Đằng sẽ trở
thành một con
đường cho du
khách văn cảnh
rất đẹp.

Ca nô đi ngang
qua công trường
xây lại cầu Đông
Ba. Cầu này nằm
bên ngoài cửa
Đông Ba, được
xây bằng gỗ năm
1808, và xây lại
bằng sắt năm
1892. Cầu sắt
gần đây, năm
2013, đă được
tháo dỡ.

Hai bên bờ đều
có những chiếc
cần cẩu đang
hoạt động.

Đi ngang qua cầu
Thanh Long, ca
nô không đi vào
mà chạy tiếp
xuống Bao Vinh
để xem cho hết
sông Đông Ba.
Đây là cầu đầu
tiên dẫn vào Ngự
Hà. Hồi xưa vua
Gia Long cho bắc
cầu gỗ, dài gần
88m, rộng hơn
3m, và đặt tên
là cầu Hàm Tế.
Năm 1830, vua
Minh Mạng đổi
tên thành Thanh
Long. Cầu gỗ đă
bị hư hỏng trong
trận băo năm
Th́n (1904) và
đă được đúc lại
bằng bê tông.
Người Pháp lại
đặt tên cầu là
Pont de l'
Attentat, tức là
cầu Mai Phục v́
lư do trong đêm
4-7- 1885, khi
chuẩn bị cuộc
khởi nghĩa đánh
Pháp của vua Hàm
Nghi, Thượng Thư
Tôn Thất Thuyết
đă bố trí một
đội quân mai
phục ở đây để
đón đường các sĩ
quan Pháp đi dự
tiệc ở Ṭa Khâm
trở về đồn Mang
Cá. Nhưng nhờ
vào tin mật báo,
họ không về bằng
đường bộ mà gọi
thuyền đi về,
ṿng qua cồn Hến,
cho nên trận
phục kích không
diễn ra. Các sĩ
quan về đồn an
toàn và chỉ huy
cuộc phản kích
khiến kinh đô
thất thủ và dân
chúng cũng như
binh lính bị
quân Pháp tàn
sát rất nhiều.
Trong tháng vừa
qua, nhiều nhà ở
trong và ngoài
thành nội vẫn
c̣n cúng kỵ,
tưởng nhớ những
nạn nhân trong
biến cố này 23
tháng 5 âm lịch
này.

Phố cổ Bao Vinh
ngày xưa, từ
giữa thế kỷ XVI
đến hết thế kỷ
XIX, là một
thương cảng rất
sầm uất giống
như Hội An, do
sông thời đó c̣n
sâu, thuyền buôn
từ biển đi vào
có thể neo đậu ở
đây. Tại phố chợ
người ta xây
dựng những nhà
gỗ hai tầng độc
đáo.

Ngày nay, tuy
vẫn c̣n chợ Bao
Vinh, nhưng nhịp
sống đă chậm lại.
Đa số nhà cổ với
cấu kiện bằng gỗ
đă biến mất.
Người ta chỉ có
thể phục chế vài
căn, và bảo tồn
một phần kiến
trúc của vài căn
nhà khác. Ở đây,
bến đ̣ ngang qua
làng Tiên Nộn
vẫn c̣n đưa
khách sang sông.

Dấu tích xưa là
một chiếc cầu
cong, nối Bao
Vinh với làng
Địa Linh và làng
La Khê.
xem tiếp phần
3