Bùi Kim Chi

 

BÓNG CHIỀU NGHIÊNG

 



            NGÀY ẤY.
          Văn.

          Thời con gái dễ thương xôn xao trở về khi bà bắt gặp lại chiếc nhẫn nạm Ngọc bị rạn nứt làm đôi. Bà đă giữ thật kỹ và nó vẫn c̣n đây- dấu tích t́nh cảm của bà.

Tuổi 20 của bà thật đẹp với thời sinh viên. Không gian của Huế với những con đường chiều lăng mạn thấp thoáng những dáng hạc đă làm bà ngậm ngùi. Bà là một trong ngàn cánh hạc đó – con hạc nhỏ có đôi mắt màu hạt dẻ đẹp, thích nh́n. Đó là nhận xét của con trai cùng thời và bà đă vui với nhận xét đó. Quanh bà có nhiều con trai theo đuổi nhưng trái tim bà chưa thật sự yêu ai chỉ dừng ở mức t́nh bạn. Gái Huế chừng mực, kín đáo. Một buổi chiều, trời thu xứ Huế có lá vàng bay, có mây màu khói hương bàng bạc khắp trời bà đă gặp “ người ấy “. Một cuộc t́nh đẹp để rồi không có đoạn kết. Văn, tên người yêu của bà, một chàng sinh viên Sư phạm dáng lăng tử, đẹp, da trắng hồng, mắt nâu đă cuốn hút trái tim bà. Cuộc t́nh bắt đầu từ thư viện Xavier. Văn với dáng vẻ nghệ sĩ đến bàn của Hà và bà. Hà cũng vào đây đọc sách. Ừ. Đưa mắt sang phía bà, Văn hỏi. Ai đây Hà. Hà tủm tỉm cười khi phát hiện ánh mắt đắm đuối của Văn đổ về phía bà. À đây là Hoàng Hạc bạn của Hà đang học Văn Khoa.

... Bà vẫn thường xuyên đến thư viện. Học th́ ít mà thả hồn theo mây th́ nhiều. Hai đôi mắt đẹp và có hồn đă cùng nhau bắt đầu phát tín hiệu.

 

Rồi một ngày …

Lăng Minh Mạng là địa điểm mà cả nhóm bạn Sử Địa( Văn Khoa – Sư phạm ) rủ nhau đi picnic. Xe Honda chở nhau đi từng cặp. Con trai chở con gái. Hoàng Hạc có xe nhưng Văn th́ không. Văn đề nghị Văn sẽ chở Hoàng Hạc. Một người bạn trong nhóm thấy Văn chưa đi xe bao giờ nên đề nghị một bạn trai khác sẽ chở Hoàng Hạc. Sợ lỡ mất cơ hội Văn đă giành lấy nhiệm vụ chở Hoàng Hạc. Buổi picnic bắt đầu. Mặc dù chưa vững tay lái nhưng Văn vẫn cố làm ra vẻ cứng cỏi, vững vàng trước người đẹp. Hoàng Hạc cảm nhận được t́nh thế lúc này của Văn và cô nàng thấy “ thương thương “ trong ḷng. Trên đường đi Văn và Hoàng Hạc nói chuyện có vẻ tâm đầu ư hợp. V́ say sưa nói chuyện, đường lại đến khúc có dốc cao để lên chiếc cầu gỗ, tay lái của Văn chao đảo thế là Hoàng Hạc ngă xuống đường. Áo th́ bị vấy bẩn, vai th́ ê ẩm nhưng Hoàng Hạc phải cố gắng gượng đứng dậy v́ “ dị “. Văn lo lắng. Hoàng Hạc có đau không. Gương mặt Văn hiền lành, đôi mắt đẹp của Văn làm Hoàng Hạc xúc động. Không, Hạc chỉ đau một tí thôi. Hoàng Hạc e ngại trả lời. ( Người ấy ơi, anh có biết là lúc đó tui đau lắm không ). Đưa tay vuốt lại mái tóc ḷa x̣a vô trật tư, Hoàng Hạc phát hiện chiếc nhẫn nạm Ngọc bị rạn nứt làm đôi. Một chút tiếc tiếc xen lẫn sợ. Cẩm Thạch bị nứt là không tốt. Hoàng Hạc thoáng nghĩ và đưa mắt nh́n Văn. Điều này Hoàng Hạc vẫn giữ trong ḷng không nói với ai kể cả Văn.

Trong buổi sinh hoạt ở lăng Minh Mạng, cả nhóm ngồi lại để ghi cảm xúc của riêng ḿnh lên giấy rồi đọc lên cho các bạn cùng nghe. Mỗi người một cảm xúc riêng, một tâm t́nh riêng về cuộc sống, về vẻ đẹp của thiên nhiên đang vẽ ra trước mắt; riêng Văn, anh đă mạnh dạn với dáng vẻ rất đàn ông bày tỏ cảm xúc của ḿnh khi gặp Hoàng Hạc bằng một đoạn văn nhẹ nhàng, lăng mạn, dễ thương và …rất hay. Hoàng Hạc xúc động, cúi mặt, hồn dơi theo đoạn văn bay bổng của Văn, ḷng rưng rưng. Một kiểu tỏ t́nh công khai, lăng mạn, dễ thương và “ khôn ngoan “. Mọi người, mỗi người một ư đẹp sau đoạn văn của anh chàng Văn khoa. Cuộc t́nh của Văn và Hoàng Hạc thăng hoa.

Văn học Đại học Sư phạm, Hoàng Hạc học Văn khoa. Cả hai cùng ban Sử Địa. Có những giờ Địa, hai người được học chung ở Văn Khoa. Hoàng Hạc không có hoa tay để vẽ bản đồ nhưng Văn th́ có mà lại vẽ rất đẹp. Thế là Văn giúp Hoàng Hạc. Cô nàng rất ngưỡng mộ. Hai người cùng học, cùng yêu. Nhà Văn ở Đà nẵng. Anh giă từ gia đ́nh ra trọ học ở Huế. Gặp Hoàng Hạc, Văn yêu nàng say đắm. Văn vẫn đến nhà Hoàng Hạc đều đặn giúp Hoàng Hạc trong học tập. Ba Me Hoàng Hạc vẫn lịch sự cho Hoàng Hạc tiếp bạn trai ở nhà trong chừng mực để cùng nhau học tập. Nói là đến nhà nhưng hai người vẫn có những giây phút riêng tư bên ngoài căn nhà vườn yên ắng. Hoàng Hạc yêu Văn v́ anh đẹp, hiền lành, ăn nói chừng mực, kín đáo cùng dáng dấp vô cùng nghệ sĩ. Văn yêu Hoàng Hạc v́ ở Hoàng Hạc anh t́m thấy một nét Huế trong trắng, chân chất với đôi mắt có hồn rất đẹp và nụ cười th́ quá dễ thương. Có những buổi chiều trên con đường Hoàng Hạc ( tên đường do con gái Văn Khoa đặt ), trước Ḍng Chúa Cứu Thế, Văn và Hoàng Hạc tay trong tay và bao giờ cũng thế bên Hoàng Hac Văn đều lo lắng. Hoàng Hạc ơi, Văn rất sợ mất Hạc. Hoàng Hạc nhíu mày. Bậy nà, sao lại mất được. Hạc yêu Văn mà. Nhưng … Văn vẫn cứ sợ v́ … Hoàng Hạc dễ thương, có đôi mắt đẹp cuốn hút và cũng có nhiều chàng trai đang theo đuổi. (…. . ).

Rạp chiếu bóng LiDo chiều nay thật đông. Chỗ gửi xe quá tải, cả nhóm Hoàng Hạc, Bich Hà, Th, TĐ, Văn, Tùng …phải đến nhà người bà con của Th để gửi xe. Đến nơi, Văn dẫn xe, Hoàng Hạc theo sau. Nh́n dáng của Văn, Hoàng Hạc thương vô cùng. Anh Như, anh của Th, thấy Hoàng Hạc th́ nh́n sững. Thế là h́nh ảnh của Hoàng Hạc đổ vào tim anh. Những ngày sau đó anh Như t́m cách tiếp cận và đến nhà Hoàng Hạc. Anh Như lớn hơn Văn 7, 8 tuổi, đôi mắt cũng có hồn và đẹp ( cả hai người đều có đôi mắt đẹp ), chững chạc, đằm thắm. Anh Như vẫn đến thăm Hoàng Hạc vào mỗi chiều thứ 5 hằng tuần. Hoàng Hạc vẫn lịch sự tiếp anh ( anh bà con của Th ). Có nhiều lúc cả anh Như và Văn gặp nhau ở nhà Hoàng Hạc. Những lúc như thế, Hoàng Hạc vẫn b́nh thường v́ tim Hoàng Hạc đă dành cho Văn rồi. C̣n Văn, anh mất b́nh tĩnh, nóng nảy, gương mặt khó chịu. Hoàng Hạc “ dị “ ghê. Anh Như điềm tĩnh rút lui. Cứ như thế mỗi lần cả hai người gặp nhau ở nhà Hoàng Hạc th́ Hạc đều t́m cách bàn giao anh Như lại cho Ba me tiếp.

 

         Hoàng Hạc.

           Bà là con gái nhà lành của Huế. Trong ngôi nhà vườn xinh xắn, cô con gái út Hoàng Hạc hiền lành, nhí nha nhí nhảnh là niềm vui duy nhất của ba mẹ. Hoàng Hạc lớn dần theo năm tháng, càng lớn càng duyên với đôi mắt màu hạt dẻ và nụ cười hiền lành, thánh thiện. T́nh yêu đến, Hoàng Hạc càng xinh và yêu đời hơn. Văn và Hoàng Hạc là cặp đôi đẹp. Bạn bè sinh viên ngưỡng mộ. Yêu Văn, Hoàng Hạc luôn nghĩ về anh với cảm xúc yêu đương ngút ngàn hạnh phúc. Có những đêm, trong ngôi nhà vườn đầy hoa lá dưới ánh trăng khuya cô nàng đă âm thầm, lặng lẽ đếm sao và …Văn ơi! Em yêu anh c̣n hơn thế nữa. Hoàng Hạc cảm nhận được t́nh yêu sâu sắc và chân thành của Văn. Anh Như đến. Bàng hoàng lẫn ngạc nhiên xen chút bực ḿnh. Hoàng Hạc t́m cách lăng tránh nhưng anh Như là anh bà con của Th mà Th lại đang trọ học ở nhà Hoàng Hạc cho nên cô nàng cảm thấy khó xử. Với tác phong mẫu mực, đằm thắm, điềm đạm ( thầy giáo mà) anh Như đă được ḷng ba me của Hoàng Hạc. Anh thường xuyên đến nhà Hoàng Hạc chỉ để “ nh́n em và nói chuyện với ba me em “. Anh người lớn nên có cách “ thu phục t́nh cảm “ riêng. (Bà Hoàng Hạc cười nhẹ và nụ cười thật hiền ḥa, dễ thương dù bà đang ở độ tuổi U70 ). Mối t́nh của Văn và Hoàng Hạc bắt đầu sóng gió. Hoàng Hạc đă sống trong những chuỗi ngày dài đau khổ. Nét duyên, nét thơ của con gái dần dần phai nhạt v́ yêu ( không hiểu Văn có nhận ra không ). Gái Huế thế kỷ trước không thể bước ra khỏi nề nếp, gia phong của gia đ́nh, không thể không nghe lời của cha mẹ nên Hoàng Hạc đành chia tay mối t́nh đẹp khi anh Như ngỏ ư dạm hỏi và được ba me Hoàng Hạc đồng ư. Đó là những tháng ngày khổ sở nhất của Hoàng Hạc. Văn ơi ! xin lỗi anh.

 

Chiếc nhẫn nạm Ngọc vẫn c̣n đây. T́nh yêu của Văn vẫn c̣n đây – lúc này. Lần ấy, mặt Ngọc bị nứt làm đôi trong lần đầu hai người được đi cùng nhau ( Hoàng Hạc bị rơi xuống đường và chiếc nhẫn Ngọc cũng bị nứt hai ), không hiểu có liên quan ǵ đến cuộc t́nh vỡ vụn của bà không. Cầm chiếc nhẫn Ngọc trên tay bà trầm ngâm rồi thổn thức. Đă có một thời thiếu nữ dễ thương như thế ! Bên cửa sổ bà Hoàng Hạc đưa mắt nh́n trời, trời vẫn trong, mây vẫn nhởn nhơ bay và “ không bao giờ đứng đợi “. C̣n bà Hoàng Hạc, bà đang đợi ǵ đây khi “ người ấy “ của bà một thuở đă xa, thật xa …Bà Hoàng Hạc buồn xa vắng :

Có những lúc em như trẻ lại, nh́n cây đời khoác áo thời gian. Anh vẫn đó mà sao xa quá để tóc em buồn tuổi đá phai. Tóc em buồn dài theo năm tháng cuốn chặt hồn anh mộng trăi dài. Rồi một chiều thu em xa anh. Lang thang mây tím vắt ngang trời. Giọt buồn, giọt đắng rơi lặng lẽ. Áo thời gian khép kín cây đời. Em đă xa, xa anh măi măi. Tuổi đá phai và tóc em buồn ….

BÙI KIM CHI
 

 

art2all. net