Bùi Kim Chi

 

ĐÔI MẮT H̀NH CHIẾC LÁ
 

 


Anh nghệ sĩ  rất trẻ so với tuổi - một thanh niên lớn tuổi. Bạn bè đă nhận xét vui như thế khi nói về anh. Đó là mẫu đàn ông giàu cảm xúc luôn khắc khoải với những hoài niệm đẹp của một thuở xa xưa nơi một thành phố thơ. Không phải Huế nhưng anh rất yêu và mê Huế, Huế của những tháng ngày cũ có cô em nho nhỏ, dáng yêu kiều đă len nhẹ vào đời anh.

 

Với anh, Huế và em là hai “phạm trù” t́nh yêu mà anh không thể rời xa. Thế mới biết em và Huế đă thu hút và gắn bó cùng anh như thế nào để đến hôm nay anh vẫn thẩn thờ v́ Huế …

 

*

 

Huế ơi, tôi đang mơ một giọng Huế dễ thương, nũng nịu ; mơ một tà áo trắng  nhẹ bay trong nắng thu  thôn Vĩ ; mơ một chiếc nón Huế dịu dàng, e ấp trên chiếc cầu có màu sơn nhũ bạc. Tôi mơ một dáng hạc thanh thoát trong ngôi trường màu hồng của một  thành phố lăng mạn với thành quách rêu mờ. Nơi đây, một thời là khung trời mộng của gái Huế, yểu điệu thả hồn bay trong không gian, thời gian lặng lẽ với một chút hương riêng, hương Huế. Tất cả chỉ c̣n là một nét duyên xưa nhưng với tôi th́ đó là cả một khối t́nh - t́nh Huế.

 

Từ bức tranh thiên nhiên nhiều màu sắc ẩn hiện trong ngày với thơ, nhạc, họa mà tạo hóa đă ban riêng cho Huế ; em đă bước vào đời, đẹp mà mong manh như sương khói.

 

Ơi, Huế xưa - một thời em và tôi đă dạo quanh những “con đường t́nh ta đi” bốn mùa reo vui …

 

 

Em và mùa thu Huế.

 

Trời Huế vào thu rất đẹp. Mỗi thời khắc trong ngày Huế khoác lên ḿnh một chiếc áo đẹp riêng nền nả, kiêu sa. Đẹp nhất là những sáng có sương mai mờ lối rồi sương bỗng nhẹ tan như khói hương bay ; những chiều có nắng vàng phai và những đêm bàng bạc ánh trăng thu. Một buổi chiều, em lang thang trong nắng. Nắng mà chẳng là nắng để em phải đi t́m - t́m nắng. Những mảng nắng hạ cuối mùa c̣n lại, yếu ớt mong manh trong sắc vàng phai quyến rũ dưới chiều thu. Tôi cũng như em, đếm bước dưới trời thu nhưng không t́m nắng mà theo em, người đi t́m nắng. Tôi lần theo bước chân em nhẹ lướt trên đường. Nắng nhạt dần … nhạt dần … Màu vàng mơ xuất hiện, nhẹ nhàng, thênh thang. Em thấp thoáng trong tà áo tím dưới nắng vàng phai. Chiều thu mênh mang, mây bay như khói. Em th́ cứ bồng bềnh trong khói c̣n tôi th́ cứ lặng lẽ theo em. Có lẽ chỉ trong cảnh sắc thu ta mới cảm nhận được vẻ đẹp của cảm xúc con người ẩn dấu bên trong. Cảm ơn đời đă cho tôi - em. Em đă bước vào đời tôi từ buổi chiều hôm ấy, một chiều thu có nắng vàng phai…

 

 

Huế lập đông và em.

 

Mưa nhuộm tím bầu trời. Huế đă vào đông. Mưa Huế là lạ. Mưa ba. Mưa nghiêng, mưa thẳng đứng, mưa xôn xao, mưa rả rích, mưa dầm, mưa kéo dài lê thê. Ôi ! mưa Huế. Trời se lạnh, lành lạnh, lạnh run, lạnh tê tái, lạnh buốt người. Lạnh lắm ! Thế mà em và tôi vẫn cứ dạo chơi dưới mưa và gió lạnh. Gió reo lẫn vào tiếng nhạc mưa lúc trầm, lúc bổng tạo thanh âm rộn ră của tiếng ḷng tôi. Dưới mưa em thật đáng yêu và ngộ nghĩnh trong chiếc áo mưa tím model một thời có cái mũ áo như chiếc khăn trùm đầu đáng yêu. Em nhí nhảnh và dễ thương. Vừa đi em vừa đưa tay xoa nhẹ những làn mưa trước mắt rồi quay sang tôi : “Anh ơi ! mưa đẹp quá. Trắng và bồng bềnh như tấm thảm nước”. Quay sang em. Gương mặt em nhạt nḥa trong nước rất xinh… Tôi nh́n em. Em nh́n tôi đắm đuối. Trong sâu thẳm tâm hồn tôi, em là tất cả. Mưa đổ muôn chiều, em và tôi vẫn trong mưa. Hai đứa qua đường Hàng Đoát. “Những cây đoát già chơi vơi trong mưa. Tội nghiệp”. Em nói. Tôi cười : “Em sợ già ?”. “Không phải. Em sẽ không già để được suốt đời nh́n anh”. Tôi bỗng “chơi vơi”, không phải v́ sợ “già” mà sợ “mất em”.  Tôi mỉm cười - nụ cười yêu thương dành cho em.

 

Đây, đường Lê Lợi. Con đường t́nh của tuổi học tṛ. Mưa bay nghiêng. Trời mùa đông mặc áo màu khói hương. Hàng cây bên đường lặng thầm nh́n mưa bỗng vươn cành reo vui mời gọi hai đứa tôi làm nền cho con đường t́nh của Huế. Guốc em gơ nhẹ trên đường chầm chậm, dịu dàng bên tôi. Ḷng tôi nghe như say trong khúc nhạc mưa yêu thương của một chiều đông.

 

Con đường dẫn về nhà em - đường Hàng Me có nhiều người đẹp. Ngôi nhà màu hồng với giàn hoa Tim Vỡ trước ngơ đă bao lần níu bước chân tôi. Tôi từ giă em ḷng bâng khuâng, một ḿnh quay gót với h́nh bóng em mập mờ bóng nước.

 

Mưa bắt đầu nặng hạt. Một ngày đông ngọt ngào đă qua …

 

 

Mùa xuân Huế cùng em.

 

Đầu xuân em đi lễ chùa. Tôi theo em. Tôi đi xa xa không dám gần v́ em đi cùng với me. Sân chùa ngập trong nắng xuân với hương và sắc hoa rực rỡ. Chuông chùa vọng hồn người. An nhiên. Tự tại. Em quỳ trước điện Phật, tâm thành, dịu dàng trong chiếc áo màu lam. “Lạy Phật cho con lấy được người con yêu”. Cả hai cùng khấn nguyện…

 

Chiều xuân nắng vàng tươi. Huế rộn ră trong tiếng cười của xuân. Mai vàng khoe sắc. Thơ duyên bay đầy trời Huế nhưng mấy ai cầm được một cánh thơ ? Huế là thế ! Vui vui, thơ thơ, thắt thắt, mở mở, ẩn rồi hiện nhẹ nhàng, kín đáo. Khó có ai ngoài Huế mà hiểu được Huế của em. Hai đứa đạp xe rảo qua các con đường t́nh của Huế. Từ cầu Trường Tiền qua khu Gia Hội, xuống Diệu Đế, qua Ngự Viên, về Đông Ba, ra Thượng Tứ và dừng chân ở bến Thương Bạc. Hai chiếc xe đạp b́nh an, đằm thắm tựa vào nhau.

 

Chiều sông Hương nước xuân trong xanh như ngọc dưới sắc màu của mây trắng, nắng vươn cao. Tôi và em lăng du cùng mây nước với hương xuân bàng bạc mùi trầm. “Ngày xuân, em - buồn xuân thêm tuổi”. Nghiêngg nghiêng mái tóc, mắt em cười. Bất chợt tôi hỏi em : “Em sợ già ?”. Em thỏ thẻ, miệng cười tinh nghịch : “Không, em sẽ không già để suốt đời yêu anh”. Giọng nói của em, một giọng Huế hết sức đặc biệt. Cuốn hút, mời gọi người nghe. Tôi yêu em.

 

Hoàng hôn thả giọt nắng cuối vàng đậm trên sông. Cả một trời mây nước xôn xao chuẩn bị tiễn một ngày qua. Hai chiếc xe đạp t́nh tứ bên nhau trên đường. Hương mai nhả khắp nơi. Thấp tha thấp thỏm, hối hả v́ “Em sợ me la. Tối rồi !”

 

Tôi về Thành nội. Đường nội thành Sầu Đông tím ngát …

 

 

Em, tôi với mùa hạ Huế.

 

Em, nàng Tằng Tôn Nữ tôi yêu. Một trong những người đẹp của Hàng Me. Tóc dài buông lơi. Dáng yêu kiều. Một nàng thơ của riêng tôi. Em có gương mặt ưa nh́n với đôi mắt đen h́nh chiếc lá rất ấn tượng, đă cuốn chặt đời tôi. Tôi, một chàng trai  Nam bộ lăng tử có chút học thức. Không đẹp trai lắm nhưng mang dáng vẻ đàn ông. Huế đă dẫn tôi và em lăng đăng trong cuộc t́nh đầy thơ và ngát hương …

 

Trời trong xanh, ḍng sông trong xanh. Hạ đă về thật rồi. Hương Giang vọng tiếng ḥ tha thiết, man mác buồn. Tôi và em lao xao theo hạ với những trưa hè rộn ră tiếng chim ca, những chiều dạo bước dưới những hàng cây xanh chập chờn hoa nắng xô đuổi nhau trên đường. Tôi mê những hàng phượng đơm bông đỏ thẳm cả một khoảng trời hồng trên đường Trịnh Minh Thế cùng tiếng ve gọi hè rạo rực một mùa thi. Mùa thi năm ấy tôi vào Đại học. Một đóa hoa Pensée tím được ép vào trang sách, em tặng tôi. Cuộc t́nh lên ngôi. Trời chiều nắng hạ vàng ươm, em và tôi đạp xe lên đồi Thiên An. Đồi thông lộng gió hát khúc yêu thương ḥa cùng nhịp đập đồng điệu của trái tim em và tim tôi. Hạnh phúc thật đầy. Nắng vàng phủ đồi thông. Tôi và em như bay trong không gian của một chiều hạ êm đềm, dịu ngọt của Huế. Một dăi lụa hồng vắt ngang trời. Màu tím xuất hiện. Vội vă. Hoàng hôn đă về trên đồi. Giọt nắng cuối đă tắt. Tôi và em chia tay. Em xuôi Đập Đá. Tôi qua cầu Trường Tiền về xóm Ngự Viên. Huế khoác màu áo đen lấp lánh ánh đèn đêm …

 

*

 

- Cuộc t́nh đă mất ?

- Vâng, đă mất. Mất thật rồi.

 

Anh trả lời. Mắt buồn xa xăm.

 

Sông Sài G̣n nước không trong xanh như Hương Giang Huế nhưng nơi đây anh vẫn t́m thấy đôi mắt em - h́nh chiếc lá gọi hồn anh. Một thời em, một thời anh và cả một cuộc t́nh đẹp như thơ đă mất trên đất Huế rồi. Huế ơi !

 

                                                                                    Bùi Kim Chi

 

 

chân trần

art2all.net