Đông Hương

GIỌT SƯƠNG SỚM

 

 

Bức thư  nhà thương gửi vừa nhận được sáng hôm nay.

Vậy là xong, tử thần đă xử án:

_ Ung thư phổi!

Hèn chi mà ḿnh ho nhiều tràng ho đến găy gập người, nhiều tràng ho trong đêm rát cả cổ, khan cả tiếng.

Ngồi đây viết tiếp thư cho anh để báo tin chẳng biết buồn hay vui.

Vui? Chắc ǵ anh có th́ giờ hỏi thăm  mà vui?

Buồn ? chắc ǵ anh đă nhớ mà buồn ! ?

Trời hôm nay nắng cuối, thu đă qua gần nửa độ. Nắng vẫn c̣n trong veo như pha lê nhưng gio' không c̣n cuả muà hè, lạnh và làm em ho. Em đi thơ thẩn trong vườn, cố nh́n để nhớ và in thành h́nh trong đầu để ngày em đi em sẽ đem theo những tiếc nuối đó, khoảng đời cũng gần ba mươi năm sống trên mảnh đất này.

Ba mươi năm không buồn không vui, không nói được nhiều tiếng quê mẹ, em sống như cái bóng; em như bức h́nh treo tường, khô khan tiếng nói, khô khan t́nh cảm, khô khan ....

Em lại có cơ hội gặp chị T. , chị đă mớm cho em mở cưả hồn ḿnh. Em trở lại tuổi trăng sắp tṛn và đă bắt đầu làm thơ. Thơ em chỉ nói về trời đất, vài t́nh yêu hư cấu, viết cho đứa em gái buồn t́nh duyên dang dở,  không hề viết về em.

Rồi em chịu tang, khăn trắng trên đầu lần thứ hai cuộc đời trong lúc em đang c̣n cần tiếng nói yêu thương cuả người cha c̣n lại, ông đă bỏ đi, không được gặp.

Trời lại xui khiến cho em gặp anh, thật ra gặp văn anh th́ phải hơn. Quen anh qua thư từ, nhớ anh lúc bắt đầu nghe giọng nói cũng mới đủ sinh nhật một năm đúng, nhưng thật ra, em đă nhớ anh từ gần năm năm nay.

Em cầm cái ảnh chụp h́nh phổi, chỉ thấy mấy vết đen muốn loang rộng trên lá phổi bên trái, chỗ ngay gần trái tim. Em sẽ c̣n bao lâu th́ giờ để c̣n được ngồi trước computer làm thơ, viết thư cho anh, cho bạn bè và viết nhật kư đời ḿnh ?

Em sẽ sống cho hiện tại v́ tương lai em là cuả tử thần.

Đọc thư nhà thương, em không có cảm giác ǵ cả, lại nghêu ngao:

_Lên xe tiễn em đi,

Chưa bao giờ buồn thế ...

Ai buồn ? Và tiễn em đi đâu ? Xa ? Gần ? Khi nào ? Chỗ em sẽ đến chắc suốt đời thèm trăng soi phải không anh ?

Trên con đường anh đi,

Lệ em buồn vương vấn ?

Lệ em lúc đó sẽ là những cơn mưa ướt áo anh, nhưng sợ chỗ anh sống ít khi mưa, vậy em sẽ là sương đọng trên lá cuả những cây trong vườn anh nghe anh ? Được không ?

Buổi sáng, khi anh ra vườn ngắm cảnh, không c̣n con chim lạ cánh nâu nhưng anh sẽ thấy trên những chùm hoa trắng anh yêu thích có vài giọt sương đang lóng lánh mừng anh, anh cứ đến cầm cánh hoa cho giọt sương rơi trên tay anh , anh cầm lấy, uống đi v́ đó là giọt nước mắt của em, tinh hoa cuả em tặng cho anh từ một hành tinh xa lạ.

 Ce n'est qu 'un aurevoir.

Em

 

*

 

Thư em đến tay tôi 3 tháng sau v́ lúc đó tôi đang cùng gia đ́nh đi Chypres. Trên tàu, ngoài khơi, đêm đầu tiên lênh đênh trên biển, trăng rỡ ràng. Tuy đêm nhưng trời xanh biếc không chút mây, gia đ́nh đă đi nghỉ, chưa buồn ngủ, tôi lần theo lên boong tàu cùng người bạn đi chung đứng nh́n trời, nói tàm xàm vài ba câu chuyện từ  chính trị đến chuyện viết lách, v́ anh ta cũng là một nhà thi sĩ nổi tiếng trong cộng đồng người Việt hải ngoại, từ gia đ́nh đến chuyện con cái. Vợ anh mới mất cách đây không lâu v́ một bịnh hiểm nghèo. Anh không con cái, nghe tôi đi chơi anh xin tháp tùng cho vui v́ anh với tôi dù không thân lắm v́ ít khi có dịp gặp nhau thường nhưng tính anh rất chất phát , hiền lành nên tôi qúi mến anh .

Trong một vài giây phút ngắn, tự dưng không c̣n hiểu anh đang nói ǵ, tôi nghe tiếng tim ḿnh đập mạnh, tôi tự dưng có cảm giác khó chiụ trong người. Tôi ngẩng nh́n trời trước mặt, vệt trăng vàng đang lung linh trên mặt sóng, gió hiu hiu lành lạnh v́ đă khá khuya, giữa những cḥm sao lấp lánh; bỗng nhiên có một ngôi sao thật sáng đổi ngôi rơi xẹt đi, tôi vội mở nút áo , định xin thầm một ước mong nào đó, nhưng chưa kịp th́ ngôi sao băng đă biến mất dưới chân trời tối đen giáp mặt biển ngoài khơi.Tự dưng tôi nghĩ đến em, không biết giờ này em đang làm ǵ, c̣n thức đọc sách hay đă ch́m vào cơn mộng nào đó mà tôi có được dự phần vào không ?

Tôi bỗng nhớ em, chưa bao giờ tôi nhớ em như  tối hôm nay. Tôi nghĩ ḿnh quá khô khan, không dịu ngọt, không hề đem lại cho em một chút nào thương yêu như em hằng mong ước, dù cái ước mong cuả em nó luôn luôn quá dễ thương , hiền lành và thật nhỏ nhoi .

C̣n cả nửa tháng dài nưă tôi mới trở về nhà, tôi biết tôi sẽ được đọc cả trăm lá thư em gửi cho tôi nằm chờ người đọc. Tôi có thói quen thích đọc thư em nhưng lười trả lời, một phần lớn tại tôi bận bịu viết cho xong truyện đang viết dở, một phần tôi "keo kiệt " chữ, biết em mong thư tôi nhưng lâu lâu tôi mới trả lời em một lần, tuy vậy em và tôi đă thoả thuận với nhau về số dài cuả bức thư: thư tôi phải dài trên mười lăm  chữ để em không buồn. Tôi định bụng, sau khi sách đă được xong và ra đời,  tôi sẽ cố gắng bỏ thói  keo kiệt và sẽ viết cho em nhiều hơn xưa.

 

*

 

Tôi nh́n trên bàn, một chồng thư đang chờ tôi. Có một lá thư đóng dấu tem ngoại quốc, tôi vội nh́n địa chỉ người gửi:

Em gái cuả em !Linh tính cho biết có chuyện ǵ không ổn, tôi vội xé lá thư:

 

Paris, ngày..tháng..

Thưa anh,

Em viết vài hàng ngắn , báo cho anh tin buồn, chị em đă mất cách đây 2 tuần lễ,  lúc mười hai giờ đêm....

 

Trời ơi, tôi thấy mặt đất gần lại, tim ngừng đập.

Em đă xa tôi vĩnh viễn, em chính là ngôi sao băng tôi đă nh́n thấy đêm hôm đó sao?

 

Tuần rồi em và gia đ́nh đă đưa chị ra biển. Em đă làm theo ư cuối cùng chị muốn, đốt hết sách anh và thư anh để cùng răi theo chị và thả một chùm hoa trắng, hoa trong vườn nhà anh đă hái cho chị  ngày xưa.

Thôi em ngừng, v́ phải c̣n nhiều việc cần giải quyết trước khi em trở về nhà.

ĐL

 

Thật vậy sao em ? em đă xa tôi. Tôi hưá  từ đây mỗi ngày sẽ ra đón những giọt sương buổi sáng và sẽ uống trọn như em đă mong tôi làm.

_Giờ th́  lên xe tiễn em đi,

Chưa bao giờ buồn thế

 

Mong đây chỉ là  ce n'est qu 'un aurevoir !

 

đh

 

trang đông hương

art2all.net