Đông Hương

TIẾNG KHÓC CỦA NGƯỜI CON MẤT MẸ

 

 

ĐIỆU  MƯA  RU  CUỐI

 

Mưa rơi gơ lạc nhịp trong vườn

Đóa hồng uống trọn giọt đêm sương

Gió sào sạt lá bay run rẫy

Bàng bạc khung trời nhạt cánh chim

                                                        

Chỉ vài tháng nưă ḿnh chia xa

Căn nhà ấm cúng nhiều năm qua

Vắng tôi ai ngắm hoa chiều sáng

Xuân đến hè sang thu đông về

 

Ngoài thềm chiếc ghế ngẫm bơ vơ

Kim ngân lẽ bạn, kim ngân chờ * : chèvre feuille

Tay nào ngày bứt hoa tàn héo

Thay nước trong bồn cá sắp dơ

 

Đường về nhà tôi dốc đồi cao

Nh́n em ḷng dạ thấy nao nao

Chuyến đi này biết bao tâm sự

Từ tạ nhau niềm đau sắc sâu

 

Cho 2 em joelan

Và những người tôi thương

 

Inou07

 

                                     

      TIẾNG  KHÓC  CUẢ  NGƯỜI  CON  MẤT  MẸ

                                 

 

Chiều 1/11/95.

Đi núi với các bạn. Chiều lại Nicole đưa tôi về nhà. Nguyên một ngày đi chơi với bạn, đáng lẽ tôi phải vui, nhưng trái lại, tôi cảm thầy trong người khó chịu, bần thần. Bạn bè giỡn đùa bên cạnh mà tâm trí tôi đâu đâu!
Hôm qua, mẹ tôi điện thoại nhờ tôi chở ba mẹ di Isles Jourdain để ba tôi thăm mộ người mẹ nuôi cuả ông, v́ ngày mai là ngày lễ các chư thánh.  Tôi từ chối, viện cớlà đă cùng bạn bè tổ chức đi núi từ mấy tháng nay. Tôi bảo với mẹ qua hôm sau tôi sẽ đưa đi.

  Sáng ngủ dậy, hơi bị lương tâm cắn rứt, linh tính có chuyện ǵ không hay, chạy cầm điện thoại gọi ra nhà, ông bà đă đi rồi. Nguyên một ngày đi chơi với bạn, trong ḷng vẫn khó chịu, bần thần, không vui.

Lúc Nicole đưa tôi về tôi nói với nó:

- Pourvu que je n’aie pas de mauvaises nouvelles!

Xe hơi vưà đậu trước cưả, Cháu Mai chạy ra cho hay ông bà ngoại bị tai nạn xe hơi nặng, cảnh sát gọi thẳng về nhà thương cho chồng tôi hay và chồng tôi gọi cho các cháu ở nhà tin không mấy vui này. Tai nạn xảy ra trên đường về, cách nhà 50 cây số. Xe cấp cứu đă đưa ba mẹ tôi vào nhà thương gần nhất ở St gaudens. Tôi như người mất hồn, giận ḿnh, trí óc rối như cuộn chỉ, tôi chạy ra nhà xe nhờ cháu Châu đi theo cùng  qua nhà thương. Châu chưa kịp trả lời, như con điên, tôi phóng vào xe, định ra cưả đi, cháu Mai gọi giật lại, không cho đi một ḿnh:

- Je viens avec toi et je prends le volant .

Cháu Lan ở lại nhà, lỡ nhà thương có gọi.

Lúc đến nhà thương, xe cấp cứu chưa về đến, 2 mẹ con ngồi chờ, thời gian đi thật chậm đến sốt cả ruột !

Cả tiếng sau, 2 cô y tá đẩy branca vào; mẹ tôi nằm nhắm mắt, hơi thở lên xuống nhẹ nhàng dưới tấm drap trắng mỏng, miệng nói khẽ:

- J’ai froid, j’ai froid.

 Ba tôi trong trạng thái người mất hồn, người ở hành tinh khác vưà xuống, ngơ ngác, đi chầm chậm theo sau cúi mặt chẳng nh́n thấy mẹ con tôi bên cạnh.

Chủ nhật lễ, bác sĩ trực không có. Tôi gọi Georges, một người bạn lai Việt bác sĩ ở ngay tỉnh, Georges chạy đến ngay; Nó lăng xăng chạy t́m người sinh viên trực, nhưng đă hơi quá muộn v́ thân nhiệt mẹ tôi xuống đến mức thấp nhất, nguy hiểm không làm sao cho lên trở lại được. Sợ ba tôi buồn, Georges khuyên ông qua pḥng đợi nói chuyện. Ba, trong lúc ngồi chơi, bỏ bàn tay vào túi áo anorak , moi ra 1 nạm mảnh kiến chắn gió bể vụn, ngẩn ngơ không hiểu v́ sao chúng có mặt được trong túi mà chính ba tôi, người ông chả có chút trầy sướt nào cả; lạ! thật lạ!

Chừng nưả tiếng sau, cô y tá chạy ra cho hay mẹ tôi muốn gặp con gái ngay, tôi qua liền và mấy người kia cũng chạy qua theo. Me tôi vẫn thở nhẹ nhàng, mắt nhắm; tôi đến cạnh cầm tay :

- Mẹ, con đây, Inou đây, mẹ nhận ra con không? Mẹ tôi lắc đầu. Cháu Mai và tôi, mỗi người nắm một tay mẹ tôi, muốn cho bà chút hơi ấm làm nhiệt độ có thể lên trở lại.

Georges nh́n kim chỉ nhiệt độ: 5°, không cứu kịp nưă rồi. Nó chạy ra hành lang, hét um sùm gọi bác sĩ cấp cứu. Chẳng có ai!

Mẹ tôi vẫn nhắm mắt, khe khẽ:

- Adieu, adieu, je m’en vais! và tắt thở.

Ba tôi im lặng đầu giường, vuốt tóc cho mẹ:

- Thu Ba ơi, em đi b́nh yên, mắt ông nhoà hẳn!

Georges biểu Mai đưa tôi về, ba tôi Georges lo. Vưà ra đến cưả, tôi gặp bác sĩ trực; ông ta đă khám mẹ tôi lúc năy, cho hay từ vai mặt đến chân, xương găy hết, bao nhiêu xương sườn găy đâm vào phổi nên phổi đầy nước, rút ra không kịp, thêm vào đó bị chaỷ máu trong người nên không cứu kịp.

Ông nói thêm:

- Tôi xin lỗi bà đă không cứu sống mẹ bà, và tôi nói thật với bà, từ ngày hành nghề đến nay, tôi chưa thấy ai muốn ĐI cho thật mau lẹ như vầy!

Tôi đoán là v́, nếu cứu bà sống , bà sẽ ngồi xe lăn suốt những ngày c̣n lại.

Điều ông ta nói, tôi hiểu ; v́ mẹ tôi không bao giờ chịu sống trong cảnh này .

Mai và tôi đi về cho các cháu va gia đ́nh hay tin.

 

****

 

Mạ ơi, đêm đó con chong đèn thức sáng. Con điện thoại cho cô Tham hay, cô khóc ngất, không nói được tiếng nào thêm.

Tôi cúp. Cháu Châu thấy đèn sáng, chạy qua dỗ mẹ, muốn mẹ ngủ cho đỡ mệt v́ sáng hôm sau  tôi phải đi làm v́ t́m không có người thế.

Mạ ơi, con nhớ Mạ quá. Ngủ không được; con nằm ôn lại những kỷ niệm ít oi cuả mạ con ḿnh. Từ chuyện Mạ kể cho con nghe, hồi c̣n nhỏ chạy loạn trong rừng con bỏ tay Mạ, chạy trước, một bầy ngựa rừng ở đâu  sợ súng hổn loạn chạy sau, Mạ hét to biểu con núp sau thân cây trước mặt, quay nói với Ba, giọng dễ thương nưả Bắc kỳ, nưả Quảng Nam:

- Anh ơi, con N tuổi ngưạ, hèn chi chạy mau không thua bầy ngựa hỉ?

Con lên 1, Mạ với Ba đi chơi xa, để con ở nhà với ông bà Ngoaị.

Mạ nói:

- Ông cưng N. như vua Tàu cưng Bao Tự. Ông mà muốn cho N cười, ông đem ly ra đập; nhưng con không cười, chê tiếng không hay. Ông mở tủ lấy thử cái ly bằng pha lê trong suốt quăng thử, và con cười ḍn tan, thế là bộ ly qúi nhất ông đem ra đập hết cho được nghe con cười ! Ông sung sướng rung đùi, nh́n cháu vui.

Bà Ngoại đạo Phật, đem con lên chuà qui y, cho bận áo vàng, tóc để 3 trái đào. Ba Mạ đi chơi xa về, con chạy ra đón; thấy con, Mạ lăn ra nằm vạ khóc, ông Ngoại phải dỗ mạ cả buổi.

Bà Ngoại mất, 1 tháng sau ông bị xử tử v́ tôi làm quan, bị đem đi chém. Mạ làm gan đi coi, ngất xỉu, điên loạn từ đó.

 

****

 

Những lúc Mạ sáng suốt Mạ cũng ngồi vuốt đầu ( ! bao nhiêu lần trong đời con ??) 2 con, kể cho nghe những mẫu chuyện vui buồn trong đời Mạ.

Chuyện ông ngoại  c̣n ngoài Hà Nội  bị tù, đi quét đường mỗi ngày; thường ghé lại hàng sách cuả Bà Ngoại đọc lén. Ông cố con, cụ Nguyễn Bá Học cứ thấy người tù mặt mày sáng suả ngày nào cũng đọc báo lén, gọi lại hỏi. Cố con cảm thương và đem con gái gả .Chuyện Ông Ngoại con gặp lúc đi đâu (con quên mất v́ cớ ǵ nhưng biết là đi cho vua ), trên rừng  ông ngă bịnh, được gia đ́nh hai mẹ con người Thượng nuôi nấng. Lúc khỏi bịnh, bà mẹ muốn ông cưới con gái bà, nhưng ông từ chối, ra đi. Cô gái thương thầm ông, đă gửi ông bài thơ:

 

Chiều chiều lên băi hái dâu

Cành dâu th́ bỏ, lá dâu chăn tằm

Bắc nam chút nghiă đồng tâm

Vương tơ luống những âm thầm đợi ai !

 

Ông gửi lại cho cô:

 

Kià ai lên băi hái dâu

Khi về nhắn nhủ một câu cho tằm

Vương tơ, vương khéo kẻo lầm

Phong trần hồ dễ buộc cùng khách du !

Nào khi ba con đi bộ đội , mạ ở nhà trông và ru con:

Lỡ mai sau cha về, có hỏi

Mẹ ở đâu con nói làm sao ?

Con hăy nói: trông cha ṃn mơi

Mẹ chết dần sau mấy tháng đau!

 

Mạ về làm dâu . Ông Nội nói ǵ làm mạ tủi :

- Con mồ côi cha mẹ, tưởng về nhà Cậu Mạ sẽ thương con, ai dè...

rồi chạy vào pḥng nằm miết không ra.

Ông Nội đi lui đi tới trước cưả:

- Đứa mô nhận Cậu làm cha th́ ra ăn cơm.

Từ đó mạ được ông bà quí mến. Tuy là dâu nhà quan, nhưng mạ không bị làm dâu, Bà Nội rất hiền, Mệ con cũng vậy, dạy dỗ cho mạ đủ điều.

Mạ thích làm thơ; thích vẽ. Ngày con đi học, mạ vẽ trong vở con hoa muguet, hoa đào cho vở con đẹp. Mạ thêu cho con áo gối, trong góc có con thỏ đứng gặm củ cà rốt. Chiếc áo gối này, tối con ngủ phải có nó để con cầm, hai ngón tay xoe xoe, ṿ ṿ mới chịu nằm yên. Chiếc áo gối này con giữ cho đến ngày con đi Pháp.

Lúc con c̣n nhỏ, một hôm con bịnh vưà lành, con ngồi chơi với Mạ và Em, trước sân, nh́n ra ruộng luá xanh rờn. Con hỏi:

- Mạ ń, họ trồng chi ngoài nớ rưá hả mạ ?

- Họ trồng luá làm gạo nấu cơm cho N. ăn đó .

- Hết luá họ trồng chi nưă không ?

- Khoai , sắn.

- Mấy thứ nớ ḿnh ăn được không ?

- Được chứ.

- Củ khoai sắn ra răng hả mạ ?

- Đó tề, mấy thứ mạ nấu chín để trên bàn đó.

- Người đau có ăn được không mạ?

- Khi mô lành mới được ăn.

- Rứa chừ N. ăn được chưa mạ ?

- Cái con chó ni, mi khôn quá. Ừ th́ lầy xuống ăn cho em ăn với.

Khi Mạ lành bịnh, ḿnh ở Bầu Vá được vài năm rồi Ba xin vô SG dạy. Con lại bắt đầu cuộc sống du mục cũ Trưng Vương, Long Xuyên, Đà lạt, Saigon, ở Gia Long đến đậu 2 tú tài, xong con ra đại học Văn Khoa và cuối năm học, con đi xa cho đến bây giờ.

Ngày con đi, Mạ bị bịnh mất ngủ gầy nhom, con cứ sợ không bao giờ c̣n gặp lại.

75 chiến tranh bùng nổ, nhà hết tiền v́ vượt biên không xong, bao nhiêu cuả bị người ta lưà. Ba bị tù, Mạ sống lay lất chờ Ba ra tù. Không đi được, Mạ phải xoay xở để sống qua ngày như những người khác cho đến năm 80.

Quang có bạn, con ông sénateur, xin bảo lănh giùm cho gia đ́nh đoàn tụ..

Ba Mạ lại trở về với cuộc sống lưu vong: Paris, St Girons, Paris, Hyères, St Girons

Và ở đây cho đến ngày mạ đi xa.

Con có gia đ́nh riêng, ở cùng tỉnh nhưng không c̣n đậm đà v́ con đi lâu quá; Xa nhà nhiều, t́nh gia đ́nh cha con mẹ con ḿnh lạt hẳn.

Chừ thương nhớ mấy cũng chịu, con không bao giờ được nghe tiếng “chim sáo cuả Ba “ hót nưă. Nay Ba cũng đi rồi!

Lúc trước, thỉnh thoảng con chạy xuống nhà xem thư từ cho ba. Mỗi lần ghé ngang, mới đến thang lầu đă ngửi mùi xào nấu thơm phức; tiếng TV  dưới bếp Mạ vưà nấu ăn, vừa xem; tiếng nhạc cổ điển Ba  hay nghe.  Nay chỉ c̣n trống vắng ở lại!

Căn phố cũ đă sang tên khác; con đi ngang, cúi đầu đi thẳng, tim nhói đau.. Nay con tiếc ngẩn ngơ chuyện đă đem cho mất tấm chăn patchwork Mạ đă bỏ bao nhiêu tháng trời để thực hiên. Giá c̣n nó con sẽ đắp đêm đêm cho đỡ nhớ.

Con có người mẹ hiền mà không biết qúi, Trời đă phạt con , nay chỉ c̣n nh́n h́nh Ba Mạ trong  album, thầm nói với Mạ những điều con muốn nói .

Mạ ơi, Mạ c̣n nhớ hồi nhỏ con nói ngọng không ? Con hay nói :

- Mạ ơi , Mạ có nạnh không ? N. nạnh !

Chừ con thêm vô : Mạ ơi , chừ Mạ ở mô ? có nạnh không ? N. nạnh!!

 

Tặng hương hồn Ba Mạ ở nơi xa.

 

đônghương

                                                             

 

trang đông hương

art2all.net