hoa cát phan văn

 

H o a   C á t


Hạt cát sật sừ trên bãi cát
Trưa hè nóng rát gió mù khơi
Vu vi gió thổi rào từng lúc
Ngột ngạt khô thêm nóng đã đời

Hoa cát lăn mình say nắng hát
Nắng về vui nữa nóng đà vơi
Ấm hồng mừng lắm như lò lửa
Sột soạt cằn khô trải khắp trời

Chiều xế chim trời tung cánh vạc
Làn mây nhẹ nổi nắng sau đồi
Ráng chiều đỏ hỏn mây viền bạc
Le lói hoàng hôn lửa đóm côi

Mỏi cánh chim bay về tổ ấm
Chỉ còn âm vút dựa hư không
Màn buông vũ trụ đêm sương đọng
Trăng lạnh lung linh nhẹ lối trông

Với cát nằm im như mỏi mệt
Bao đời nhiều kiếp đã trôi qua
Nắng vàng vui nhẹ cùng sương sớm
Mãi cõi nguyên sơ vẫn mặn mà

Vũ trụ chợt ngừng khi đọng lại
Từ vô ảnh quá chập chùng trôi
Nhân sanh ảo ảnh hồi hư mộng
Cát vẫn nằm im bụi lứa đôi

Đêm đến trăng mờ sương ẩn hiện
vài sao le lói cánh hoa đồi
Nguồn thiên khí lạnh hương vơi tỏa
Cát mãi nằm im bụi lứa đôi

Mỏi mệt ngày đông thêm lạnh lẽo
Mưa nguồn gió lộng cát bơ vơ
Bụi di hoang hoa lòng thao thức
Nghĩa kết phù sa rộng đợi chờ

Im lặng mát trong nguyên khí lạnh
Lăn mình cọ xát nghĩa tình đời
Đẩy xô sừ sật lòng ngây ngất
Hương đắm ấp e thỏa sắc trời

Cát lạnh nguyên sơ im lặng lạnh
Cõi tình quyện chặt chữ yêu thương
Nghĩa người vằng vặc trăng đào mộng
Duyên thắm hương đời nụ vấn vương


 Hoa Cát Phan Văn


art2all.net