hoa cát phan văn

 

 

XUÂN, HẠ, THU, ĐÔNG CA

 

 


XUÂN CA

Đồi núi nghiêng ḿnh trước vẻ xuân
Ngàn sương thon thả giọt tơ ngân...
Long lanh màu nắng mai vàng dịu
Man mác bờ mây suối trắng ngần
Em nhớ rồi thương t́nh chấp chới !
Trăng chờ đă vợi bóng phai dần !
Một trời hoài thắm đầy ṿm mắt
Duyên dáng nụ hồng gọi cố nhân. ..


HẠ CA

Ngọc tía ai buông tím biển trời
Thuyền chài thấp thóang bóng xa khơi
Lênh đênh mây nước ghe đầy cá
Lấp lánh rừng sao sóng trỗi lời
Chiều hạ thênh thang ḷng lữ khách
Hương xuân rộn ră khúc ngàn nơi
Cánh bằng lướt gió vui chi lạ!
Nao nức tầng không lặng thảnh thơi



THU CA

Quay quắt tiếng cầm nặng trĩu thu
Bên thềm mây chững nắng âm u
Tim sầu nức nở đêm thao thức
Men lạc chơi vơi cánh lăng du
Lơ lửng ḷng hoa buồn nhớ quá !
Bồng bềnh dáng ngọc đẫm hoang vu !
Lụa hài ngơ ngác màu vàng cúc
Vương vấn trầm ngân lặng tiếng ru.
 


ĐÔNG CA

Lành lạnh đông về cũng đă thu
Mưa khuya cầm trỗi nặng trầm u
Men t́nh réo rắc thêm thương nhớ
Lối cỏ bâng khuâng gửi mộng du
Say quắc cần câu trời thổn thức
Mơ về trăng gọi gió vi vu
Bồng bềnh tóc vội pha màu bạc..
Hoa tuyết thầm th́ dội tiếng ru.

Hoa Cát Phan Văn



 
art2all.net