LAIQUANGNAM

 

ĐẠO PHÙNG NGĂ PHU

CAO BÁ QUÁT

 

 

Lá thư noel

 

Đêm nay toàn thế giới đón mừng Chúa ra đời, trên trời có ba sao rực sáng.  Ngày ấy ít ra với dân tộc Do Thái thân yêu của Chúa lúc ấy đang khổ đau v́ bị Roma đô hộ đă có niềm hy vọng. Dân tộc Ngài không mấy hiểu Ngài. Ngày nay Ngài là Chúa trong ḷng nhân loại. Một sự đền bù tuyệt hảo.

 

Đất nước tôi cũng có một Cao thi bá cô đơn như vậy. Tấm ḷng của Ông cũng  từa tựa như tấm ḷng của ông già Noel trong đạo Chúa. Tôi nhớ ngày xưa lúc c̣n ngồi nghe thầy giảng thơ Cao Bá Quát ở bậc trung học, qua ḍng thơ hát nói chữ nôm, đa phần các thầy tôi tốt nghiệp khoa Văn của ĐHVK hay ĐHSP Huế, Saigon đều ưa Nguyễn công Trứ. Vài Thầy “hiểu sai và giảng sai“ về thái độ sống cùng nước non với đồng bào ḿnh của Cao thi bá. Tôi không hiểu tại sao như vậy !  Trong bài thơ đầy tính nhân bản sau đây, bài Đạo phùng ngă phu, Trên đường gặp người đói, Khách thơ của laiquangnam sẽ gặp một tấm ḷng rộng mở của Cao thi bá. Nay nhân dịp nhân loại  mừng vui v́ đêm Noel, trong khi các trẻ vui khi thấy ông già Noel mũ áo đỏ viền giải lông  trắng, laiquangnam mong ḷng người Việt nam chúng ta lắng đọng mà vui v́ đất ḿnh cách nay 150 nâm cũng đă có một ông già Noel quá đổi  tuyệt vời như thế. Chúng ta đă quên, thật đáng buồn.   

 

Ước ǵ ḿnh được phép tách riêng cho ḿnh sáu câu cuối đầy chất nhân bản của Cao thi bá, để giới ḿnh được phép  phóng bút chuyển sang Lục bát cho phù hợp với tâm t́nh của những conNgười được mẹ cha “lỡ cho đi học biết năm ba chữ cùng thiên hạ”, đêm nay, khi thiên hạ mừng Chúa ra đời th́ ḷng Họ đang nặng trĩu tâm tư. Trong đêm vui, bỗng nhiên, Họ lại  muốn khóc ̣a!

 

6 câu Nguyên tác 

 

17-

       一

       悠

20-  

       慢

22-

 

Phiên âm 

 

17- Y tử thả hưu lệ

18- Nhất quỹ dữ tử hoan

19- Du du nghịch lữ trung

20- Bách niên thuỳ tự khoan

21- Mạn dă mạc sậu yến

22- Bạo doanh phi tráng nhan

 

Dịch sang thơ quốc âm

 

Dừng khóc lại, vỗ riêng t́nh

Cố vui mà gác ḥa ḿnh mà say

Mang mang đời quán trọ này

Trăm năm thư thả đếm nay bao người!

Thả thư lại, chớ vội vui,

Bụng đầy, thần sắc kém tươi bây giờ.

 

Laiquangnam dịch

 

 

 

Toàn văn bản dịch

 

Đạo phùng ngă phu

(Trên đường gặp người đói )

 

Con nhà ai, một ḿnh ṿ vơ,

Áo rách bươm, nón nọ không lành

Hướng nam xáp lại bước nhanh 

4- Chận ngay trước mặt than ḿnh nhưRi.

 

Hỏi nhỏ ông, ” _ cớ chi buồn bă”, 

Than: “_cáiNghèo, vấtvả theo hoài 

_Nghiệp nhà bốc(,) thuốc sinh nhai

8- Kinh kỳ t́m đến mơ bài kiếm ăn

 

_ Dân Kinh thành bệnh nhân không thấy 

Thầy lang lềnh tựa mấy đóng g̣

 Đường về lóng ngóng ṿng vo

12- Cố giương đôi mắt …mờ mờ sắc mây!

 

Ngày thứ hai mang cầm tráp rỗng,

Ngày thứ ba bụng trống sáng trưa

Gặp người mừng hụt, “…lọc !...lừa!...”

16- Muốn thêm vài tiếng lưa lưa cổ ḿnh.

 

Đừng khóc nữa, làm thinh nén khóc

Cố cùng m(M)́nh gác nhọc mà say

Mang mang đời quán trọ này

20- Trăm năm thư thả đếm nay mấy người!

 

Thư thả lại chớ vui vội nuốt…

22- Bụng đầy nhanh thần sắc kém tươi!

 

Chú :

1- nhưRi (viết liền ) là từ rất riêng của dân miền Nam trung bộ nhất là dân  Huế & QuảngNam. Than khóc nhưRi là thành ngữ chỉ tiếng than khóc của rất nhiều người nghe rất năo ruột .

2- như ri ( viết rời ) là giống như thế này này.

 

 

Phần 02

 

Nguyên tác 

 


 

4-

 

醫卜

8-

 

零丁望歸路

12-

 

16-

 

子且 休 淚

 

20-  
 

22-  

 

 

Phiên âm 

Đạo phùng ngă phu

 

Vủ vủ  thuỳ gia tử ?

Y phá lạp bất hoàn

Thúc ṭng nam phương lai

4- Hướng ngă tiền đầu thán
 

Vấn tử hà sở ưu

Tự vân trường gian nan

Gia bần nghệ y bốc

8- Ngă lai tẩu Trường An

 

Trường An vô bệnh nhân

Quần y như khâu sơn

Linh đinh vọng quy lộ

12- Cực mục vân man man

 

Nhị nhật điển không khiếp (níp)

Tam nhật xuyết ung xan

Phùng nhân đăn ngộ hỉ

16- Dục ngôn thanh lũ can

 

Y tử thả hưu lệ

Nhất quỹ dữ tử hoan

Du du nghịch lữ trung

20- Bách niên thuỳ tự khoan

 

Mạn dă mạc sậu yết

22- Bạo doanh phi tráng nhan

 

Chú vài từ khiến cho các bản phiên âm tưởng chừng như có độ lệch.

1- có tự điển phiên âm là cũ cũ (  tiếng Tàu ),  có tự điển phiên âm vũ vũ (Hán việt ) >> vơ vơ >> ṿ vơ ( tiếng Việt )

2-, tiếng Tàu là cái tráp, có người đọc là níp, hay khiếp. Đó từ xa lạ với người Việt.

3- , yết, yến từ Tàu có nghĩa là nuốt, ăn vội không nhai (nuốt trộng) 

 

Đặc biệt bài này Cao bá quát dùng rất nhiều tiếng Tàu, dùng chữ Nho cũng rất  xa lạ với chúng ta là dân tài tử. Tiếng Hán Việt c̣n họa hoằn chúng ta c̣n mang máng hiểu chút chút mà suy luận phăng dần, chứ tiếng Tàu của người Tàu th́ đành chịu chết. Thế nên laiquangnam không chú hết các chữ  Tàu  bởi nó làm rối ngôn ngữ Việt ngày nay. Mong Khách thơ cảm thông.

 

Ngày nay giới khoa bảng vẫn chưa thống nhất, rằng  người Việt chúng ta viết các tác phẩm bằng tiếng nước ngoài (tiếng  Tàu, tiếng Tây) th́ các tác phẩm này có được kể là tác phẩm văn chương của dân tộc ḿnh hay không ?  Đa phần nói không. Điều này rất dễ  thấy, tác phẩm Chinh phụ ngâm của Đặng trần Côn viết bằng chữ Tàu, không được mấy người Việt biết, nếu như tác phẩm này không được chuyển sang quốc âm nhờ bà Đoàn thị Điểm. Viết mà chính đồng bào ḿnh không mấy người hiểu và người Tàu  th́ không đọc vậy th́ viết làm ǵ. Các tác phẩm sáng tác của tiền nhân ta bằng chữ Hán bởi thời xa xăm ấy người Tàu  đă diệt chữ viết của ta (?) ngay khi xâm lược nước ta lần đầu và các lần sau đó bằng nhiều thủ đoạn khác nhau, khiến văn chương ta bị buộc chặt vào chữ  Tàu, nên tâm hồn ta bị bóng đè trong bước đường t́m về cội nguồn. Bóng đè trong Phật giáo rất nặng nhất trong các phong tục, cách cúng bái trong các ngày lễ tết, rất rối rắm và từ đó họ sinh ra tự ti. Tàu là nhất. Nhất là giới “thầy chùa” c̣n lác đác đó đây chỉ biết ê a chữ Tàu, trong khi giới tu sĩ Phật giáo th́ giúp chúng ta hiểu rơ nét riêng của Phật giáo Việt nam thời Lư Trần hơn, tỉ như thầy Nhất Hạnh. Họ có tâm ḷng yêu nước nồng nàn. Họ được đào tạo bài bản. Vẻ đẹp nằm đó đây trong tiền nhân ta đâu cần phải t́m cho xa, mà bài này là một thí dụ.

 

Tạm dịch nghĩa 

Đạo phùng ngă phu

(Trên đường gặp người đói)

 

Ṿ vỏ ai đàng kia

Áo rách nón không lành

Bỗng từ phía nam lại

4- Hướng trước mặt ta than thở
 

Hỏi ông có ǵ buồn

Tự nói rằng gặp khó khăn hoài 

Nhà nghèo hành nghề thuốc và bói toán 

8- Tôi t́m đến kinh đô

 

Kinh đô không người bệnh

Thầy lang quần tụ như g̣ núi  

Linh đinh  ngóng đường về

12- Cuối tầm mây thăm thẳm

 

Ngày thứ hai cầm cái tráp rỗng

Ngày thứ ba nghỉ  ăn bữa sáng

Gặp người chỉ mừng hụt

16- Muốn nói tiếng đă khan 

 

Thôi ông dừng lệ 

Tặng(quỹ) một bữa vui cùng ông 

Mênh mang giữa quán trọ

20- Trăm năm ai người thư thả

 

Thong thả vậy, đừng vội nuốt

22- No vội (bạo là bộc lộ, lộ ) không mạnh người.

 

Có nhiều người “ăn gian” khi họ dịch nghĩa rườm rà trước khi giới thiệu bản dịch thơ khiến chúng ta lầm lạc trong việc thưởng ngoạn ḍng thơ cổ văn của tiền nhân. Rồi từ đó ta chùn tay không dám “dịch đại “ có khi vượt luôn cả họ. Khách thơ của laiquangnam thử xoắn tay dịch lại biết đâu đấy. Hăy tin tôi bạn làm tốt hơn tôi cả vạn lần.

Thân ái.

 

 

trang  laiquangnam 

 

www.art2all.net