|
LAIQUANGNAM
“dẫu ĺa ngó ư c̣n
vương tơ ḷng”
Lần
theo lời dẫn của lớp đàn anh đi trước trong văn giới và giáo giới thuộc
ĐHSP & ĐHVK SG; laiquangnam tôi tra t́m trên mạng internet bài thơ Đường
của Mạnh Giao có câu thơ gốc mà họ đă mách. Nay tôi giới thiệu đến các
bạn nhân ngày xuân, xin cùng ngẫm nghĩ về một câu thơ Kiều trứ danh “
dẫu ĺa ngó ư c̣n vương tơ ḷng“. Riêng cụ Bùi khánh Diễn (2), lớp già
khoa bảng, thuộc lớp người sinh vào cuối thế kỷ thứ 19 th́ quy câu trên
vào một câu trong Hựu cổ thi (3). Nói chung lớp cũ, lớp mới đều quy chiếu
về “Hán+” cả.
Câu Dẫu ĺa ngó ư c̣n vương tơ ḷng! nằm trong
đoạn văn nằm trong Đoạn trường tân thanh ( Kiều ) năm xưa, anh chị em
ḿnh đă học nó vào hai năm đệ tứ và đệ nhị thời VNCH; đoạn nàng rơi vào
lầu xanh lần thứ hai, thương thân và nhớ người .
2235- Đoái thương muôn dặm tử phần
Hồn quê theo ngọn mây Tần xa xa;
Xót thay huyên cỗi xuân già,
Tấm ḷng thương nhớ, biết là có nguôi.
2239- Chốc là mười mấy năm trời,
C̣n ra khi đă da mồi tóc sương.
Tiếc thay chút nghĩa cũ càng,
2242- Dẫu ĺa ngó ư c̣n vương tơ ḷng!
2343- Duyên em dù nối chỉ hồng,
May ra khi đă tay bồng tay mang.
Tấc ḷng cố quốc tha hương,
Đường kia nỗi nọ ngổn ngang bời bời.
Đủ thứ nhớ!; nhớ cha nhớ mẹ, nhớ t́nh nhân, nhớ người đă từng cho ḿnh
biết thế nào đời sống vợ chồng, gối chăn. Nhớ cô em gái bé bỏng. Và cuối
cùng là nhớ quê hương. Nhớ rồi tự thương ḿnh “Đường kia nỗi nọ ngổn
ngang bời bời.”Kiều; đúng như anh em ḿnh năm xưa thời SVSG ḿnh
thường đọc câu “nghĩ đến tương lai trào nước mắt, nh́n về quá khứ
toát mồ hôi”. Rồi “cùng một lứa bên trời lận đận!" (PHV,TBH)
và “ lũ chúng ta sinh lầm thế kỷ “ (VHC)
Do v́ nhiều người c̣n lậm thơ Đường nên laiquangnam tạm dùng bài thơ
Đường của Mạnh Giao làm trọng tâm cho bài này.
-o0o0o-
Mạnh
Giao
孟郊,
751-814,,
Khử*
phụ
去婦
I- Nguyên tác
去婦
君心匣中鏡,
一破不復全。
妾心藕中絲,
雖斷猶牽連。
II-Phiên âm
Khử phụ
Quân tâm hạp trung kính
Nhất phá vô phục toàn
Thiếp tâm ngẫu trung ty
Tuy đoạn do khiên liên
III-Chú vài từ
匣 hạp là cái hộp
破 phá là làm hỏng đi ,"Việt ngữ " phá nát
藕 Tàu rặt, ngẫu là cái ngó sen
猶 do là như, giống
Tạm dịch tiêu đề
Người vợ bị ruồng bỏ (去 khử ) , hay Người
vợ cũ (去 khứ) .
IV-Bản dịch dẫn
( ḍng thơ lục bát quốc âm)
Như gương trong hộp ḷng chàng
Một khi chớm nứt khó hoàn nguyên gương
Ḷng sen trong thiếp thắm thường
Dẫu ĺa ngó ư c̣n vương tơ ḷng (K)
V.-Tâm t́nh cùng khách thơ .
Một là, Bạn có nghĩ rằng Nguyễn Du mượn câu thơ này của Mạnh Giao chăng?
Tôi e rằng ḿnh sai, tôi ngu v́ cả tin lớp già và buộc phải lần theo nó
cho ra ngô ra khoai.
Thứ nhất, nội dung thơ Mạnh Giao là bài thơ bỏ vợ, hay bà vợ bị bỏ. Ai
là người đă bỏ vợ (nàng Kiều)? Nếu không có ai bỏ Kiều và chỉ có Kiều
chủ động hoặc gây nên nghiệp cho ḿnh th́ Nguyễn Du mắc mớ ǵ, tội vạ ǵ
phải mượn câu này để chuyển sang lục bát cho mệt cái đầu? Thứ hai, từ
câu gốc 5 từ “ Tuy đoạn do khiên liên “ khô khốc sang câu 8 từ “Dẫu
ĺa ngó ư c̣n vương tơ ḷng (K)” rất mượt mà th́ thi nhân Nguyễn Du
phải tốn thời gian bao lâu? Rơ ràng trường hợp này rất khác với trường
hợp hai câu trong bài viết trước, “ trước sau nào thấy bóng người,
hoa đào năm ngoái c̣n cười gió đông “ trong bài thơ của Thôi Hộ
nhiều. Thứ ba h́nh ảnh ngó sen có xa lạ với người Việt không? Không. Là
xứ nhiệt đới, đâu đâu cũng trồng sen, trong ao nhà chùa, trên đồng ruộng,
trong ao nhà, vậy th́ h́nh ảnh này đâu có xa lạ với người khi họ dùng
gỏi, dùng nộm sen hay dưa muối. Nguyễn Du, một thi hào Việt nam với sự
quan sát cực kỳ tinh tế dễ ǵ lại bỏ qua một h́nh ảnh đẹp, khi ngó sen
đứt ĺa trong miệng ḿnh sau nhiều bữa nhấm rượu.
Từ ba lư do trên tôi hoàn toàn bác bỏ ai đó cho rằng
có sự vay mượn này. Ai thích đội Hán+ th́ cứ đội xin đừng kéo thế hệ trẻ
không biết Hán+ vào đây.
Về lư do Thứ nhất, xin bạn đọc tự hỏi; Kiều thương nhớ ai? Nàng có bị
chồng bỏ không? Chẳng có ai bỏ chịu bỏ nàng cả.
1- Chính thức có đám cưới giả là Mă giám sinh. Nhưng Mă hành xử
rất trâu ḅ, mă là ngựa mà! Anh ta lại là người biết nàng đầu tiên.
Một cơn mưa gió nặng nề,(4 )
Thương ǵ đến ngọc tiếc ǵ đến hương.
Đêm xuân một giấc mơ màng,(4 )
850.Đuốc hoa để đó, mặc nàng nằm trơ .
Giọt riêng tầm tă tuôn mưa!,( 5 )
Chắc chắn nàng không nhớ thằng quỷ này rồi. Nếu có dịp trả thù xưa th́
nàng hẳn sẽ ra tay rất nặng.
2- Nàng có làm vợ Từ Hải, nhưng đoạn làm đám cưới với Từ hải th́
ở đoạn sau. Vậy là Từ Hải bị loại trong câu thương nhớ này(6), xin vào
link “Sông Hương đọc Vũ Hạnh múa mỏ”.
3- Nàng có từng làm vợ Thúc Sinh không? Có. Thúc sinh có chủ động
bỏ nàng không? Không, bởi có lúc nàng đă ước mơ được chính thức làm vợ
nhỏ.
4- C̣n Kim Trọng có xơ múi ǵ trong câu này không? Ô là là!. Anh
chàng t́nh nhân mắc dịch này bạo lắm là cầm tay là cùng vào lúc tuổi mới
lớn thôi mà. Vướng vào anh chàng này, rách việc là cái chắc. Chỉ có vậy
.
Vậy th́ câu “Dẫu ĺa ngó ư c̣n vương tơ ḷng” (K) là nỗi nhớ Thúc
sinh mà thôi. Một nỗi nhớ đậm đà, cho dù bị vợ lớn “ dần cho tơi tả“,
cho dù nàng phải xa anh chàng họ Thúc này. Nàng ḷng vẫn tràn thương nhớ
khi nàng phải rơi vào lầu xanh lần hai này, khi nàng hồi tưởng những
ngày qua. Có thể v́ nghĩ đến Thúc Sinh mà sau này nàng nhẹ tay với Hoạn
thư chăng?. Một khi người thi nhân đặt một đoạn thơ ḿnh ưa thích th́
thi tứ sẽ trở nên dồi dào và câu thơ "Dẫu ĺa ngó ư c̣n vương tơ ḷng” nó sẽ tự bật ra. Tôi tin vậy cho dù tôi không biết làm thơ.
Vậy th́, Bạn may mắn hơn tôi, bởi bạn không mấy quan
tâm lời mách của mấy ông lậm thơ Đường nên khỏe, c̣n laiquangnam ngu v́
đă tốn th́ giờ thay v́ đi uống cà phê với bè bạn lại tốn th́ giờ v́ nó.
Ngu th́ phải rồi!. Than ǵ bây giờ.
“Tấm ḷng tri kỷ từ nay xin chừa”. Từ nay thề không bao giờ dại
nghe lời đàn anh lậm Hán+nữa, bởi nếu như bạn đọc đoạn này:
847- Một cơn mưa gió nặng nề,(4 )
Thương ǵ đến ngọc tiếc ǵ đến hương.
849- Đêm xuân một giấc mơ màng,(4 )
850- Đuốc hoa để đó, mặc nàng nằm trơ .
851- Giọt riêng tầm tă tuôn mưa!,( 5 )
mà Bạn lại liên tưởng đến thơ Đường cho câu 847-Một cơn mưa gió nặng
nề,(4 ) là do câu Dạ lai phong vũ thanh, và câu 849.“ Đêm
xuân một giấc mơ màng”, là do câu Xuân miên bất giác hiểu. Cả
hai câu “Dạ lai phong vũ thanh" và "Xuân miên bất giác hiểu”
nằm trong một bài thơ Đường rất quen của Mạnh hạo Nhiên có tên là
Xuân hiểu th́ quả là bá láp quá.
Vậy th́
Việc đi t́m xuất xứ câu thơ của tiền nhân, nhất là trong Đoạn Trường Tân
Thanh ( Kiều ) của Nguyễn Du th́ tôi hay bạn cần phải
rất tỉnh “trước
sau“. Mang tiếng là người đội Hán+ lên đầu quả là quá ư là xấu hổ!. Lớp
già đội Hán+ và lớp ṣn ṣn cũng đội Hán+, mong rằng lớp trẻ sau này
đừng bao giờ đội Hán+ như thế lớp xưa nữa, có thế th́ văn học Việt nam
ta mới không bao giờ được “ai đó” hiểu là văn học chỉ toàn vay mượn Hán+
và Hán+
VI-Tham khảo
(1) Bản chữ Hán này lấy từ mạng internet của mấy chú Ba
Và từ “Khứ 去” là đă qua, trong "Việt ngữ " có khi đọc là khử. Khử là làm
cho mất đi. “Khử” trái với “hóa”. Hóa là làm cho có. Khử ở đây được xem
như tính từ, khử phụ là người vợ bị chồng bỏ (hay các bạn đọc “khứ phụ”
là người vợ cũ cũng OK. Tùy. Với chúng ta chỉ cần biết câu đó
Dẫu ĺa
ngó ư c̣n vương tơ ḷng (K) nằm trong đoạn Kiều sắp được Từ Hải rước
về tư dinh làm lệnh bà..
(2) Bùi khánh Diễn, Kim vân Kiều, Sống Mới, Saigon, tái bản 1960 bản in
lần thứ 3, bản in xuất hiện lần đầu vào năm 1926 tại Hànội.
Bùi khánh Diễn [1851-1912] : Cụ được xem như người thứ hai chú thích
Kiều vào năm 1912, sau Trương Vĩnh Kư. Đến năm 1960, Kịch tác gia Vũ
khắc Khoan là cháu rễ của cụ cho tái bản tại SG.Trong quyển này Cụ BKD
săm soi từng chữ của Nguyễn Du rồi qui kết vào một “văn bản “ Tàu đă
từng có câu như thế.
(3) Câu này cụ Bùi ghi, câu có nguồn từ “liên căn chiết đoạn ti do
khiên ” trong Hựu cổ thi. Nghĩa là Sen đứt rễ tơ c̣n vướng .Trang
206 sách đă dẫn sđd (2) .
(4) Xuân hiểu
Xuân miên bất giác hiểu
Xứ xứ văn đề điểu
Dạ lai phong vũ thanh
Hoa lạc tri đa thiểu
Mạnh Hạo Nhiên
Dịch thơ quốc âm
Xuân hiểu
( Sớm xuân).
Say Giấc xuân, đâu hay trời sáng ,
Đều nơi nơi rúc rích chim kêu.
Đêm qua tiếng gió mưa nhiều,
Hoa rơi bao cánh?, bây nhiêu ngoài trời!.
Laiquangnam
(5) Cụ Bùi Khánh Diễn chú như dzầy về bốn từ “ tầm tă tuôn mưa” trong
câu Kiều 851-Giọt riêng tầm tă tuôn mưa!, 泣哭如雨, khấp
khốc như vũ ( Kinh thi) khóc như mưa. (trang 100 sách đă dẫn).
Cụ làm như tiền nhân ta không có cụm
từ nước mắt như mưa bao giờ. Giỡn Cụ!
Thùng thùng trống đánh ngũ liên
Bước chân xuống thuyền nước mắt như mưa.
( cadao Quảng Nam ) .
(6) Hưởn th́ vào link này nghe thiên hạ “đấu “
http://tapchisonghuong.com.vn/tin-tuc/p0/c7/n11851/Tiec-thay-chut-nghia-cu-cang-phai-chang-la-Kieu-nho-va-nghi-ve-Kim-Trong.html
7- Bạn ráng đọc thêm chừng 15 câu nữa thôi là đến đoạn
2261-Hai bên mười vị tướng quân,
Đặt gươm, cởi giáp, trước sân khấu đầu.
Cung nga, thể nữ nối sau,
Rằng: Vâng lệnh chỉ rước chầu vu qui.
Nàng trở thành lệnh bà, bà lớn Từ Hải .
Một ngày cuối năm con rắn tại quê người,
Laiquangnam.
Kỳ sau, dịch đưa:
câu thơ dịch này :
Non Yên đâu chẳng tới miền [CPN]
Nhớ chàng thăm thẳm đường lên tới trời [CPN].
của bà Đoàn thị Điểm trong Chinh phụ Ngâm thuộc bài nào.
trang laiquangnam
www.art2all.net
|