|
LAIQUANGNAM
"GIẢI MĂ" DI SẢN TIỀN NHÂN Phần I
Người Đàng Ngoài ngày ấy là ai? Lần qua ḍng lịch sử dân tộc, năm 40 SCN, Mă Viện thời Hán đă làm cỏ nước ta. Người Việt gốc chạy vào vùng Thanh Nghệ Tỉnh bởi họ không muốn ra làm quan Bờm cho Tàu. Đến thời Lê Mạc Trịnh, họ chạy vào Nam. Tại miền đất mới này họ đă chọn giải phát dùng bộ bài tới vẽ chân dung quan Bờm. Tinh hoa văn hóa mà dân Đại Việt đă có sẵn từ thời lập quốc nay một lần nữa đă bị nhiễm bẩn hoàn toàn từ thời Minh thuộc thế kỷ thứ 15. Nọc đọc do Minh triều cấy vào dân tộc này, nay đă phát huy nọc độc qua sách vở và kinh sách Phật giáo do người Tàu sáng tác. Thứ chữ Tàu quái vật này, nó ngày càng phát triển do người có ăn học thứ chữ Tàu nay quay lại chê “nôm na là cha mách qué” vào đầu thế kỷ thứ 16. Qua các lần đi sứ sang Trung Quốc, người có ăn học, là các sứ thần Đại Việt, họ đă biết rất rơ là tại các nước láng giềng Cao Ly, Nhật Bản đă có thứ chữ quốc ngữ riêng của họ nhờ họ học tiếng Phạn, Pali & Sancrit từ kinh sách Phật giáo Ấn Độ. Tại sao kinh sách chữ Phạn này đến nước ta sớm hơn các nước trên từ các thế kỷ TCN lại bị tắt? Các quan Bờm của ta đă dùng th́ giờ rảnh rỗi của ḿnh vào tṛ chơi chẻ chữ Tàu, sa đà vào việc làm thơ với nhiều cách đọc như là tṛ chơi trí tuệ. Quan Bờm đă thể hiện cái “ nổ “ của ḿnh, trong khi ngôn ngữ lại mang một công năng khác. Lần di tản vào Nam này, từ thế hệ này sang thế hệ khác, qua nhiều thành quả ngoạn mục như nới rộng biên cương, chấm dứt sự đe dọa dai dẳng của kẻ thù tiềm ẩn, mà mỗi lần người Tàu xâm lăng ta, họ đều dùng kế sách thế “bánh ḿ kẹp thịt “này để ḥng tiêu diệt đất nước chúng ta. Những người hậu duệ của người Đàng Ngoài trong một thời gian khá ngắn so với đời người, họ đă xây dựng nên một diện mạo khác hẳn xứ Đàng Ngoài quê xưa của họ, chính tại đây các di sản tiền nhân được giữ ǵn và phát triển. Tại sao?. Những người trẻ đang thành đạt tại vùng đất mới này, nay đă lớn khôn tự hỏi, “Tại sao lại cứ phải ra đi th́ người Việt ta mới bộc lộ hết những phẩm chất tốt đẹp nhất từ giống ṇi ḿnh.”. Qua ḍng lịch sử, bắt đầu từ thời điểm Mạc đăng Dung là người có ăn học, lại là người khởi đầu cho việc cướp ngôi nhà Lê để lên làm vua, sau đó ông lại tự trói ḿnh dâng đất của tổ tiên cho Tàu. Có phải trong bụng mỗi người đàn ông Việt nam có một ông quan chăng? Cố tật hám danh chăng? Sự hám danh này có thể đă đẩy nước ta rơi nhanh vào ṿng nô lệ. Có phải đồng bào ḿnh đă không quyết liệt trừ khử nó đi? Hành vi không quyết liệt này do đâu? Tại sao đồng bào ḿnh lại tự Hán hóa dân tộc ḿnh bằng sách vở lẫn kinh sách Phật giáo do người Tàu sáng tác ra một cách dễ dàng đến như vậy. Nay c̣n biết trách ai nữa, khi mà chính tự tay người Việt trước tiên tự làm cho suy nhược đi khí cốt ḿnh, bắt đầu bằng sự suy nhược về văn hóa, tự ḿnh miệt thị dân tộc ḿnh, tất tất từ đám quan Bờm đội chữ Hán trên đầu mà ra cả. Một khi vết chàm nhơ bẩn này bước đầu đă chớm nở có trên đất nước này là kẻ xâm lược sẽ tiến hành cuộc xâm lăng chiếm nước ta bằng vơ lực. Chiếm được rồi, kẻ xâm lăng giữ bằng cách nào? Cho dù dân tộc Việt thông minh và khí phách cũng trở nên dễ trị. Biện pháp của kẻ thù là “th́ cứ thí cho mỗi thằng bờm, thằng đàn ông Việt một cái chức ǵ đó, dù nhỏ cũng được, thế là từ thằng có học đến kẻ vô lại, tụi nó sẽ cắn xé nhau ngay lập tức, v́ bọn chúng từ nay được dịp lên mặt ta đây với chính đồng bào ḿnh". Người Tàu đă làm như vậy và người Pháp cũng vậy. Quan Bờm bẩn thiểu này lây nhiễm từ khi nó tiếp cận trực tiếp chữ Tàu. Mọi nguyên nhân gây nên đổ vỡ cho dân tộc ta th́ tiền nhân ta đều cảnh giác cả. Đó là một thực tế, chỉ mỗi một tội là Họ quá kín kẻ quá và cố giữ ḿnh và gia đ́nh ḿnh quá và chúng ta ngày nay lại quá hời hợt với di sản tiền nhân ta. Họ nhắc nhở chúng ta hàng ngày từ bài ca thằng Bờm cho đến Bộ Bài Tới, tuy nhiên do nhiều ẩn ngữ cùng h́nh ảnh ẩn dụ tưởng chừng như quá khó hiểu trong khi chúng ta lại hời hợt trong suy nghĩ và xem như thường các di sản này th́ muôn đời cũng không sao đến đích. Ông bà ḿnh cũng như chúng ta ngày nay vẫn không sao không thoát ra khỏi sự “tự sợ hăi” này bởi cái án tru di tam tộc treo lơ lững trên đầu họ qua sự lưu manh của nhà cầm quyền. tiền nhân ta đă biết và đă cảnh giác cho ta, đó là lực lượng nào làm cho ta sợ hăi, và rằng nếu chúng ta không mau mau tách khỏi văn hóa Tàu, thoát Hán Hóa một cách dứt khoát th́ điều này sẽ được lặp đi lặp lại ngay lập tức. Giữa hai di sản này, thằng bờm và bộ bài tới có một sự liên lạc rất chặt chẻ. Ngôn từ dấu qua bài ca kinh thi thằng bờm, nó vừa là bài ca thuộc ḍng đồng dao vừa là bài ca thuộc ḍng phong dao. Lịch sử h́nh thành dân Lạc Việt cho thấy rằng người phụ nữ Việt đă là những người xây dựng diện mạo cho dân tộc này trước người đàn ông Việt hàng ngàn năm, tính cách này bị mờ đi khi mà vua Lư Thánh Tông du nhập Phật giáo yếm thế từ một tu sĩ tù binh Trung quốc, sau trở thành người ông tổ truyền bá nhánh Phật giáo Thảo Đường Trung Quốc tại Đại Việt, sau đó chúng ta lập đền thờ Khổng Tử vào năm 1074 lúc ấy người phụ nữ Đại Việt lui hẳn về tuyến sau. Măi đến thế kỷ 17, người phụ nữ Việt nay lại họ có dịp quay trở lại cùng dân tộc ta qua bộ bài tới. Vô ngôn bao giờ cũng sâu hơn hữu ngôn. Vô ngôn đ̣i hỏi thời gian để giải mă để giúp người ít học có thể hiểu được. Văn hóa Việt đă có những bài cực ngắn nhưng lại là những bài tuyệt tác trong nền văn hóa nhân loại. Người Đàng Trong giữ hầu như nguyên vẹn những dấu ấn sâu đậm trong gịng gien tinh túy nhất tạm gọi là thuần chủng nhất của người Việt từ thời lập quốc đến nay. Bài cḥi của người Đàng Trong cho dù cho đến nay chưa "Giải mă" trọn vẹn nhưng nó vẫn tồn tại măi đến ngày nay, nó mang theo ḿnh một lời cảnh giác nghiêm trọng và người phụ nữ Đại Việt đ̣i hỏi phải thay đổi ngay lập tức cái xă hội khốn nạn này để họ bớt khổ đau. Ngày nay những lá bài tới tại đất Quảng Nam đă thể hiện rơ chân dung toàn bộ năm khuôn mặt quan Bờm luôn luôn gắn chặt với cái cái quạt mo. Quan Bờm,đúng hơn là quan Bợm kẻ đă gây ra tội ác với dân tộc này. Bài ca thằng Bờm, trí khôn của người Kinh Bắc dấu rất kín nội dung bên trong. Bài ca thằng bờm là lời di huấn của tiền nhân ta về một phương sách để xây dựng nên một nước Đại Việt hùng mạnh trước kẻ thù mang ḍng Đại Hán Phương Bắc. Cuối cùng tiền nhân ta đă không quên lấy miệng lưỡi thế gian như một luật pháp bất thành văn để răn đe mọi người. Giá trị lớn nhất của tôn giáo là ǵ? Là áp đặt vào ḷng mỗi tín đồ có một luật pháp bất thành văn một cách tự nguyện khiến họ tự kiềm chế ḿnh, không cho tội ác chống lại loài người có cơ hội phát sinh khi mà luật pháp thành văn chưa có cơ hội phát huy như những nước Âu Mỹ ngày nay. Đó là những ǵ mà hai di sản này hoàn thành một cách xuất sắc. Tiền nhân ta đă miệt thị lối học chỉ để ra làm quan Bờm qua câu nói của người phụ nữ Việt, nàng nói to giữa xă hội rằng: “nhân danh một người đă trưởng thành có đóng thuế, tôi xin thưa cùng thái tử và các quan Bờm rằng (đinh khẩu bạch, 丁口白 ), trong khi người có ăn học để thành các quan Bờm thực tế chỉ là những anh tiếp thu cái học một cách hời hợt “ cái thấy, cái biết của một anh tá điền (Điền kiến,田見). Tưởng cũng nên biết rằng nàng là nhân vật nữ mang tên Bạch Huê xứ Đàng Trong đấy! Mĩa người có ăn học đến thế là cùng. Vậy mà cố tật vẫn chưa hề bỏ được hết. Bạn có biện pháp nào hay hơn Người xưa không? Một minh chứng, bạn ta thử lướt nhanh qua hai lá bài sau:
Hai lá bài tới Quảng Nam, 1- Bạch huê,(tên dân gian) . (tên chính thức của nàng là Tuyết, nàng là người đă nói, đinh khẩu bạch,丁口白 ở trên,
2- Tư Hương,người có ăn học đă qua kỳ thi hương khó
khăn; để trở thành một viên chức nhà nước, quan Bờm, viên quan văn. Thực
chất sở học của anh sau bao năm miệt mài cũng chỉ là có chút hiểu biết
của một anh tá điền ( điền kiến,田見) mà thôi. Tham khảo 1) Kinh ngụy tạo (Apocrypha), Prof. KYOTO TOKUNO, Ph.D. Dịch "Việt ngữ ", bác sĩ Việt kiều Phạm Doăn.
http://bsphamdoan.wordpress.com/phật-giao-phat-triển/kinh-ngụy-tạo-apocrypha/ 2) Nguyễn Quỳnh là giáo sư đại học tại Hoa kỳ. http://tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&artworkId=11179 1.07 Tiếng Tầu (Hán/ Nho) không coi tiêu-chuẩn gi-âm (phoneticization) là trọng. Hệ-thống tượng-h́nh (ideogram) trong quan-niệm ngữ-học của Tầu nhằm ziễn-tả theo lối định-ngĩa (definition) được viết ra rồi mới cho cách đọc. Bởi thế, fát-âm của một tiếng “Tư” dành cho 25 lối viết khác nhau theo kiểu-cách tượng-h́nh khác nhau, cho nên có nhiều nghĩa khác nhau. Mới xem qua hệ-thống chữ tượng-h́nh của Tầu có vẻ hấp-zẫn, nhưng có ít nhất bốn vấn-đề: a) Không có định-ngĩa nào chuyên-chở được iếu-tính của sự-vật, nên định-ngĩa chữ theo ideogram trở thành cứng nhắc và jả-tạo; b) Lối viết tượng-h́nh chủ-í ziễn-tả í cho nên tư-tưởng trở nên cố-định và hạn-hẹp; c) Lối viết ấy gây ra ảo-tưởng linh-thiêng mà có người Việt — quá thần fục Tầu — đă gọi là “linh-tự”. Họ quên rằng “linh-thiêng” là chuyện của Hoá-công. Văn-hoá cũng như con người không có khả-năng bàn chuyện “linh-thiêng”; và cuối cùng d) Ngôn-ngữ tượng-h́nh kiểu Tầu làm jảm âm-thanh trong tiếng Tầu, chứ không fải người Tầu thua kém về mặt âm-thanh (sounds). Như vậy, cách viết chữ Tầu đă vi-fạm lẽ tự-nhiên (eido) của tiếng-nói (voice) v́ tiếng nói có mặt trước văn-tự (writing). Nguyễn Quỳnh.
Chú thích và chia sẻ 1- Người phụ nữ Đàng Trong hiểu rằng có hai bước đường để tích lũy của cải cho con cháu mai sau, một là học ra làm quan, quan Bờm. Hai là học nhưng là để làm giàu bằng trí tuệ, bằng sức lao động bằng sự tháo vác tự thân. Sự tích lũy của cải của những người giàu có, nhưng có ăn học mới là sự giàu có bền vững nhiều đời. Đó là những ǵ mà tiền nhân ta vốn là người Đàng Ngoài dấu kỹ trong bài ca Thằng Bờm qua sự thành đạt của nhân vật Phú ông. Xin đọc toàn văn bài "Giải mă" bài ca thằng bờm. 2) Năm 40 Hai bà Trưng dành độc lập tạm thời khỏi tay nhà Hán, măi đến năm 938 Ngô Vương Quyền mới dành độc lập lâu dài ước chừng 450 năm rồi bị Tàu hủy sạch qua một thời gian ngắn đô hộ ta. 3) Qua Ḍng Thảo Đường, Phật giáo Trung Quốc, nước Đại Việt thờ Khổng Tử vào năm 1074; xin xem Phật giáo Việt nam sử luận của Nhất Lang (Thích Nhất Hạnh) 4) Nam quốc sơn hà của Lư thường Kiệt là bài hịch ngắn nhất trong binh sử thế giới. 5) Ngôn hoài của Không Lộ thiền sư là bài thi kệ ngắn nhất, chỉ dẫn cách đạt đến hạnh Bồ Tát rơ ràng nhất trong ḍng công án Thiền thuộc ḍng thiền Bắc tông. 6) Thằng bờm là bài ca thuộc ḍng kinh thi hay nhất, dạy khôn dại qua bốn giai đoạn cuộc đời, từ lúc sinh ra cho đến lúc già nua tử vong. Ḿnh phải sống sao cho tốt nhất, để cháu con đời đời không bị tai tiếng v́ cha mẹ chúng, Bài ca chỉ với 34 từ đơn thuần nôm trù một từ “Phú” đă được Việt hóa ; 7) Bộ bài tới là bản tố cáo sự cấu kết với giới côn đồ của nhà cầm quyền phong kiến do một phụ nữ công bố sớm nhất trên thế giới. Xin đọc ở đoạn sau.
8) Người Đàng Ngoài đă xây dựng được xứ Đàng Trong thịnh vượng trong
ṿng hơn 150 năm. Điều này đạt được chỉ sau khi họ khôn ngoan lập gia
đ́nh với một người vợ họ Đoàn danh giá người gốc Đông yên, Duy Xuyên,
Quảng Nam. Bà đă sinh ra cho họ đứa con tuấn tú là Nguyễn Phúc Tần tức
Chúa Hiền Vương. Con cháu chúa Nguyễn từ khi có gien này đă duy tŕ được
sự thịnh vượng này măi đến năm 1765.
|