|
laiquangnam
Lý Bạch
Ức
Đông Sơn
憶東山
Năm nay lòng người Việt trên
mọi miền đang ngỗn ngang vì cuộc mưu sinh chật vật tại quê người, và tại
quê nhà. Nhiều người trong họ mang nỗi nhớ và quá ưu tư. Nay laiquangnam
dịch tặng các bạn tôi, người đang ngồi đâu đó một mình nơi xứ người
trong những đêm lễ lạc này. Lý Bạch cũng có một bài nói về nỗi nhớ bè
bạn còn đang sống như người Việt chúng ta vậy .
1-Nguyên tác
憶 東 山
不 向 東 山 久
薔 薇 幾 度 花
白 雲 還 自 散
明 月 落 誰 家
2-Phiên âm
Ức Đông Sơn
Bất hướng Đông Sơn cửu
Tường vi kỷ độ hoa ?
Bạch vân hoàn tự tán
Minh nguyệt lạc thuỳ gia
3-Dịch thơ quốc âm
Tạm dịch :
Ức Đông Sơn
( tạm dịch tiêu đề Nhớ Đông Sơn)
Đông Sơn lâu quá chưa về!
Tường vi bao độ bao kì đơm hoa
Tụ về mây trắng tự xa
Lạc vầng trăng sáng sân nhà ai đây.
Laiquangnam
4-Chú vài từ tạm dịch nghĩa và tâm tình với người đồng
điệu
(phần này xem như không có trong bài này)
Đông Sơn là địa danh Tàu, bạn có thể đổi lại địa danh Việt nam mà bạn
yêu thương nó. Ví dụ
Việt nam lâu quá chưa về!
Cúc vàng bao độ bao kì đơm hoa
Hè về mây trắng hè xa
Lạc vầng trăng sáng sân nhà ai đây.
hay
Huế thương lâu quá chưa về
hay
Hội an lâu quá chưa về …..
hay Saigon lâu quá chưa về ….
vv và vv ….
4.1a *-Câu “Bạch vân hoàn tự tán” => Tụ về mây trắng tự xa
Người Việt hải ngoại nay như những làn mây trắng ,họp đó ,tan đó ,lắm
nỗi ngậm ngùi.
4.1b-Ý thơ, Câu “Minh nguyệt lạc thuỳ gia” => Lạc vầng trăng sáng
sân nhà ai đây.
Lý Bach dùng ước lệ, vầng trăng, trăng là chứng nhân hoài niệm, niềm
thương nhớ về sự hò hẹn xưa,là nghĩ về, “vầng trăng lạc”,vầng trăng rơi
vào; nó có thể mình là bạn mình, là chính mình. Nay nhà ai có ánh trăng
là nhà đó có “hồn tôi”đang từ phương trời này nghĩ về bạn.
4.2-Hè là từ thân mật trong chỗ bè bạn, "Hè",
từ đa ngữ nghĩa , trong đó Hè là động từ mang nghĩa là “cùng nhau làm
việc gì” Hè!" là từ có thể gợi cho bạn nhớ bao kỷ niệm, một từ với một
số người Việt tha hương ít có cơ hội dùng Tiếng Việt có thể nay đã trở
thành từ chỉ còn trong "tiềm thức".!
5-Bản dịch của người lớp trước
Vũ ký dịch
Lâu ngày chưa viếng non Đông
Tường vi mấy độ đơm bông nẫy chồi
Họp tan mây bạc còn trôi
Trăng ngà thuở nọ lạc soi nhà nào
(Vũ Ký dịch)
Ghi chú: Trong nhất thời chưa tìm được bài ngắn và hàm súc nên
đành phải dùng bài này của một nhà thơ Trung Hoa xưa vậy. Tiên nhân ta
cũng có lắm bài nhưng thường là dài, ngắn nhất cũng 8 câu. Bài nói về
nỗi nhớ bạn là Bài khóc bạn của Nguyễn Khuyến. Ông viết khi nghe tin bạn
mình, Dương Khuê, mất,
http://vi.wikisource.org/wiki/Khóc_Dương_Khuê
Ai chẳng biết chán đời là phải,
Vội vàng sao đã mải lên tiên;
Rượu ngon không có bạn hiền,
Không mua không phải không tiền không mua.
Câu thơ nghĩ đắn đo không viết,
Viết đưa ai, ai biết mà đưa;
Giường kia treo những hững hờ[5],
Đàn kia gẩy cũng ngẩn ngơ tiếng đàn[6].
Bác chẳng ở dẫu van chẳng ở,
Tôi tuy thương, lấy nhớ làm thương;
Tuổi già hạt lệ như sương,
Hơi đâu ép lấy hai hàng chứa chan!
1-Một bài nhớ bạn còn sống khác của Vương Duy tại
http://chimviet.free.fr/vanco/laiquangnam/lqnt254.htm
hay là bài Ký Vi Chi ( nhớ bạn Nguyên Chẩn của Bạch Cư Dị cũng cảm động
http://www.art2all.net/tho/laiquangnam/kyvichi.htm
www.art2all.net
|