|
LAIQUANGNAM
Laiquangnam giới thiệu thơ tiền nhân
NGUYỄN DU VÀ GỈNG THƠ CHỮ HÁN
~~oOo~~
ĐỘ HOÀI HỮU CẢM
HOÀI ÂM HẦU TÁC
渡淮有感淮陰侯作
Bắc hành tạp lục
Nguyễn Du.
Bài này viết bổ sung cho bài Cảm hoài của Đặng Dung trên trang
www.art2all.net và Chim Việt Cành Nam, Trong đó tại hai câu, (3, 4) Đặng
Dung có nhắc đến nhân vật Hàn Tín.
Thời lai đồ điếu thành công dị,
Vận khứ anh hùng ẩm hận đa. (Đặng Dung)
==> Bần tiện gặp thời lên cũng dễ,
Anh hùng lỡ bước ngẫm càng cay (PKB)
==> Gặp thời tiểu tốt lên sao dễ,
Lỡ vận anh hùng nhận thế ta!.(LQN)
Điếu là anh câu cá, đây là anh điếu Hàn Tín
hay là Hoài Âm Hầu trong bài này.
Trong phần nêu tội ác của Hàn Tín mà tiền nhân ta kín đáo nhận ra, tại
đoạn 1, 2 phần Luận Anh Hùng, laiquangnam viết khá rơ, nay không nhắc
lại. Do bài thơ của Nguyễn Du trong đó có có nhắc chuyện xưa, ngẫm đời
khôn dại, làm quan đến chức đại tướng mà c̣n ngu, làm vương có lúc đến
tước Tề vương mà c̣n bị Lưu Bang lột chức dễ dàng, nghĩ mà đau. Đông Dạ
Văn Trùng.
Trong bài Độ Hoài hữu cảm Hoài Âm hầu tác, Nguyễn Du
có viết hai câu:
Thôi thực giải y nan bối đức
Tàng cung phanh cẩu diệc cam tâm
Đại để Đông Dạ Văn Trùng là như vầy :
Minh chủ Lưu Bang sau khi diệt được Hạng Vơ, trở
thành Hán đế bèn t́m đủ các cớ để giết các công thần như là Hàn Vương
Tín, Lương Vương Bành Việt, Hoài Nam Vương Anh Bố, Yên vương Tang Đồ,
Yên vương Lư Quán, Triệu Vương, Trương Ngao. Y nuốt lời thề nhường cơm
xẻ áo cùng các chư tướng ngay sau khi y lên ngôi. Các sử gia Trung Hoa
đều nhất loạt đánh giá Lưu Bang là v́ vua lưu manh nhất trong các nhà
vua của Tàu.
Nguyễn Du của chúng ta cũng thấy ra điều ấy. Tiên
sinh kín đáo hơn, ông ngậm ngùi suy ngẫm. Hàn Tín miệt mài năm năm vào
ra sinh tử. Cái mưu lược trên chiến trường, tài dùng binh không đủ sức
chống chọi với đám mưu sĩ quan văn gần thủ lĩnh. Nghĩ phận ḿnh, thời
gian nay đă gần gấp đôi đi theo phục vụ tân triều, có lúc con đói lă cho
dù cha là một quan chức không tầm thường chút nào. Ngẫm chuyện người,
nghĩ đến chuyện ta. Bài thơ Độ Hoài hữu cảm Hoài Âm Hầu tác, tạm dịch
nghĩa tiêu đề, “Đến xứ Hoài viết gịng thơ thương cảm Hoài Âm Hầu, Hàn
Tín” là kết tinh trong nhiều năm ngẫm nghĩ “ khôn dại “ khi “ bó thân về
với triều đ́nh “ của ḿnh. Trong suốt cuộc hành tŕnh một năm đi sứ là
lúc tiên sinh được sống cho ḿnh nhất, được dừng chân nghĩ đến điều khôn
dại trong lịch sử Tàu và lịch sử bang giao giữa hai nước, Đại Việt xưa
và Đại Hán.
I-Nguyên tác
渡淮有感淮陰侯作
Độ Hoài hữu cảm Hoài Âm Hầu tác
渡淮有感淮陰侯作
尋常一飯報千金
五載君臣分誼深
推食解衣難背德
藏弓烹狗亦甘心
百蠻谿峒留苗裔
兩漢山河變古今
惆悵江頭思往事
斷雲衰草滿淮陰
II-Phiên Âm
Độ Hoài Hữu Cảm Hoài Âm Hầu Tác
1-Tầm thường nhất phạn báo thiên kim
2-Ngũ tải quân thần phận nghị thâm
3-Thôi thực giải y nan bối đức
4-Tàng cung phanh cẩu diệc cam tâm
5-Bách man khê động lưu miêu duệ
6-Lưỡng hán sơn hà biến cổ kim
7-Trù trướng giang đầu tư văng sự
8-Đoạn vân suy thảo măn Hoài âm
III-Chú thích vài từ
Hoài Âm hầu tức Hàn Tín, ông là người huyện Hoài Âm. Tiêu Hà là một
tướng quốc (gần gần như chức Thủ tướng bây giờ) tiến cử. Lưu Bang bó
ḿnh lập đàn bái tướng, Phong đại tướng cho Hàn Tín. Chỉ trong năm năm,
Hàn Tín giúp Lưu Bang dựng nên nghiệp đế. Lần lượt được phong tước Tề
vương (vùng đất Tề rộng lớn nhất trong các vùng dất mà Lưu Bang đang
kiểm soát được), sau là Lỗ vương. Khi ḿnh trở thành Hán Đế, Lưu Bang
bèn lập tức tính chuyện bẻ nanh Hàn Tín nhằm triệt hậu hoạn cho con cái
về sau. Nạn tướng lănh kiêu binh, nạn công thần là mối nguy tiềm ẩn cho
vương triều. Tại Vân Mộng, lập mưu mời Hàn Tín đến dự yến, vừa đến nơi
Lưu Bang hô vơ sĩ bắt trói ngay Hàn Tín, và ném vào gầm xe của ḿnh, lột
sạch chức vương đă phong, nay là lúc cần lấy lại để giao cho con trai.
Sau nghĩ lại, thương t́nh?, Lưu Bang cũng chẳng tử tế ǵ! Y cho giữ tước
hầu là âm mưu giết cho kỳ hết những người yêu mến Hàn Tín ghé thăm và
chia sẻ. Con chim mồi Hàn Tín đă hại bạn ḿnh và thuộc cấp mà ông ta
không lường được thủ đoạn. Đây là tội ác lớn nhất của Hàn Tín. Bài này
chỉ là phần đọc thêm về đoạn Luận Anh Hùng, qua thơ Đặng Dung trong đó
Tráng sĩ thi nhân nước Việt đặt Hoài Âm Hầu Hàn Tín dưới cái nh́n của
người chiến binh, một tư lệnh nước Việt, từ đó dẫn đến cái nh́n của một
nhà dân tộc học, cụ Phan kế Bính và bài thơ trên đây là cái nh́n khác
của một đại thi nhân Kẻ Sĩ Nguyễn Du.
Dịch xuôi
Ư thơ tổng quát liên quan đến lịch sử.
Nguyễn Du tiên sinh trên đường đi sứ, lúc đi ngang
qua huyện Hoài Âm, tiên sinh nhớ lại địa danh này là quê hương của Hàn
Tín. Thuở hàn vi có lúc đói quá được một bà già mang cho một bát cơm với
lời vỗ về, an ủi. Lúc thành đạt, Hàn Tín đă đến thăm bà ta và mang vàng
lại biếu tặng như thể trả ân xưa (câu 1, nay là thành ngữ Bát cơm phiếu
mẫu). Khi Lưu Bang dấy nghiệp, lúc này c̣n đang đánh nhau với Sở Bá
Vương, Lưu Bang luôn luôn nói lời mật ngọt. Thời gian từ lúc về cộng tác
với Lưu Bang cho đến khi thắng trận hoàn toàn và Sở Bá vương tự sát, kéo
dài khoảng 5 năm. Trong năm năm cầm binh của Hàn Tín, Lưu Bang đă nói
lời ân nghĩa, tỏ thái độ sủng ái thương yêu hết sức, có miếng ngon cũng
mời, cũng để dành cho đại tướng. Câu 2, nhường cơm xẻ áo, hàm ư nhắc,
nói gay.
1-Ngàn vàng mang trả? _ bát cơm xưa!,
2-Tôi chúa năm năm? _ một cú lừa!
Tích nhường cơm sẻ áo trong câu ba, Thôi thực giải y là như vầy,
Lưu Bang lúc này đang đánh nhau với Sở Bá Vương, thắng lợi 60/40. Lưu
Bang lấy lại chức Tề Vương quá lớn đă tạm phong cho Tín trước đây, do v́
Tín lú ṿi đ̣i, một dạng kiêu binh, đành nhũn ḿnh, nhưng ḷng c̣n sợ
Tín, cần dùng chính sách LuộcẾch trí khôn của văn hoá Tàu tộc nên Lưu
Bang nhả cho Hàn Tín chức vua nhỏ, Lỗ Vương, Lỗ vùng đất tương đối nhỏ
nhất do Lưu Bang chiếm được. Người nước Tề là Khoái Thông biết rằng cái
thế hơn thua trong thiên hạ tùy thuộc ở nơi Hàn Tín, bởi ông là một
tướng tài. Theo Khoái Thông trong lực lượng của Lưu Bang chỉ có Hàn Tín
là người duy nhất mới đủ sức kháng cự lại Hạng vương mà thôi. Không có
Hàn Tín là Lưu Bang co ṿi. Khoái Thông thuyết phục Hàn Tín hăy nhân cơ
hội này mà xây dựng đế nghiệp của ḿnh, chớp thời cơ chia ba thiên hạ.
Hán vương, Sở Bá vương và Hàn Tín. Hàn Tín gạt đi và nói: 'Hán vương đăi
tôi rất hậu, nhường xe cho tôi đi, nhường áo cho tôi mặc, nhường bữa cho
tôi ăn (...) ; tôi há dám đuổi theo mối lợi mà quay lưng lại với điều
nghĩa !'. Nghe xong, Khoái Thông biết Hàn Tín chỉ là anh tướng đánh trận
ngây thơ và có ngày sẽ chết thảm về tay Lưu Bang và Tiêu Hà, bèn bỏ đi.
Nay Hàn Tín nằm trong xó xe, trong gầm xe như con chó từ Vân Mộng về
kinh thành, cố gắng ngoi đầu nói nửa đoạn, Sẻ áo nhường cơm?, mong Minh
chủ nghĩ lại. Quả thật, câu này khiến Lưu Bang nhột. Sẻ áo nhường cơm?
Có đó chứ, nhưng chỉ _khi khởi nghiệp! mà thôi. Cái mĩa của một thi nhân
Việt về chúa tôi nhà Đại Hán thật là thâm trầm.
Tại câu 4-Tàng cung phanh cẩu, tàng là giấu, Tàng cung phanh cẩu
là mang cung đem cất, rồi phanh thấy chú cẩu, Nguyễn hiến Lê giảng khi
người đi săn một khi làm cho “Con thỏ tinh khôn mà chết, th́ con chó
săn giỏi bị luộc, đám chim bay cao mà hết, th́ chiếc cung tốt xếp xó;
nước địch mà phá xong, th́ người mưu thần chết'. Khoái Thông khuyên
ông. Hàn Tín đâu có nghe bởi thủ đoạn LuộcẾch của Lưu Bang sâu quá. Vậy
nay ông anh Lưu Bang của ḿnh ra đ̣n “đặng chim bẻ ná”, thành ngữ Việt
Nam, hay Tàng cung phanh cẩu, Tàu Hán, th́ kỳ quá, đoản hậu quá. Nguyễn
Du kín đáo cho ta thấy cái ĺ, cái tâm đen tối của Lưu Bang. Chơi dao có
ngày đứt tay. Bang giao hữu hảo với Hán triều có ngày lănh đạn. Bạn Hiền
để ư, trong tác phẩm Bắc hành tạp lục, lúc nào Nguyễn Du cũng đau
đáu ưu tư v́ lẽ nào, v́ cớ ǵ mà Gia Long nhà ta lại đội Hán dữ vậy.
Nghe câu này mà Lưu Bang không hề động tâm xấu hổ. Treo cung giết chó? _
lúc lên vua!. Biết bao giờ người hoạch định chính sách quốc gia chúng ta
học được lời cảnh giác này. Kinh thiệt!. Đọc đến đây chúng ta cảm thương
cho dân tộc ḿnh, vào năm 40 dân Lạc Việt đang sống yên lành không quen
chiến tranh bị họ lập bẫy bởi VÂN MỘNG KẾ. Các Lạc tướng được bọn quan
lại Tàu Hán mời đến tư dinh, lần lượt hết người này đến người khác bị
giam giữ, bị thủ tiêu không cho về. Chồng chúng tôi đâu?, cha chúng tôi
đâu? Ông chúng tôi đâu? Quá tức giận, Hai Bà Trưng ngộ ra điều lưu manh
của họ và tập hợp binh sĩ, lúc này bọn đàn ông có học không c̣n, do v́
bị cú lừa Vân Mộng. Người phụ nữ khả ái và khả kính này đành phải “ ngộ
biến tùng quyền “, ra tay quét sạch quân thù ra khỏi bờ cơi và độc lập
được ba năm. Lần đầu tiên trong lịch sử nhân loại, một người người phụ
nữ cầm binh đánh tan mọt đạo quân xâm lược đă có hơn 1000 năm lập quốc
và dạn dày chinh chiến với những âm mưu thần sầu đầy thủ đoạn được tôi
luyện trong thời chiến quốc. Nếu kể về t́ềm lực th́ vào lúc đó họ cũng
nhất nh́ thế giới rồi. Tôi không hiểu lúc ấy Hai Bà ra lệnh tiến thoái
như thế vào, nếu như không có chữ viết, th́ quân lệnh làm sao được tuân
thủ triệt để; việc tải lương, việc nuôi quân chiến đấu trên một chiến
trường rộng lớn gồm 65 thành ra sao thông suốt? đó là chưa kể điều kiện
tải thương và tiếp viện?. Ngày nay, kể từ cuối thế kỷ 20, nhiều sử gia
chỉ biết đọc Hậu Hán Thư như một thứ thánh kinh, viết vào thế kỷ thứ 5,
bọn Tàu Hán chỉ ghi có vài chữ mà nay họ cắm đầu, a thần phù dịch lại mà
không chịu săm soi lại sự việc một cách tường minh để cho cháu con ḿnh
hiểu sự thật, những ǵ đă xảy ra vào ngày ấy, liệu họ có đáng được đánh
giá đủ khôn?. Nay đành nhờ tay mấy chị Người Việt hải ngoại sắp họp tại
Cali theo thông báo trên trang www.art2all.net vậy. Các cựu nữ sinh Gia
Long, Trưng Vương, Đồng Khánh, Lê Ngọc Hân, Nữ trung học…làm ơn làm tới
tới dùm đi. Cánh khứa lăo đang chờ. H́ h́. Nay nói về Hai Bà Trưng,
trước sự tháo chạy của quan chức của ḿnh, Vua Hán thất sắc, triều đ́nh
Hán xôn xao, đến nỗi ông ta phải nghĩ đến giải pháp là cầu đến bố vợ
ḿnh là Mă Viện, một tên tướng dạn dày chinh chiến tại chiến trường Tây
Tần, tích cực chuẩn bị đến những 2, 3 năm sau, rồi mới dám kéo binh
xuống phản công. Có lẽ dạo đó đất nước này, người Lạc Việt bất luận nam
nữ đều được dạy dỗ như nhau?. Có lẽ dạo đó đất nước này, Dân Lạc Việt
chưa bị nhiễm bẩn bởi văn hoá Khổng Khâu, bởi văn minh Ấn độ hay
văn minh Địa Trung Hải lan đến ta sớm hơn không chừng, đến do ḍng hải
lưu gió mùa? Và thứ chữ của họ là thứ chữ kư âm dễ học, thứ chữ ngó như
con lăng quăng như thứ chữ của thế giới Á Rập hay chữ Phạn ngày nay. Bọn
Tàu Hán rất có kinh nghiệm trong việc huỷ diệt một quốc gia. Đốt sạch,
diệt sạch, vét sạch mọi thứ kể cả chữ viết, sách vở, lăng mộ, nghệ nhân
của mọi quốc gia mà đă xâm lược thành công, đem về Tàu cái đă, để làm ǵ?
_để các anh ngu ngu do họ đào tạo sẽ t́m qua đó thán phục trí khôn của
tiền nhân họ, ngồi săm soi qua thứ chữ h́nh tượng đó. Chính sách LuộcẾch
đă thành công. Khi viết về văn minh Lạc Việt họ phê b́nh chúng ta khác
họ về luật lệ, cho ta kém văn minh, lạc hậu. V́ sao ? v́ dân Lạc Việt
chúng ta không trọng nam khinh nữ nặng nề như họ. Tại sao họ lại muốn
chúng ta theo họ? V́ sao? Bởi sau đó Mă Viện cho Mă dân, dân Tàu Hán vốn
là đám phu phen, du thủ du thực định cư trên đất nước này. Đám này lấy
người phụ nữ Việt mờ mắt, sinh con đẻ cháu cho họ, từ cái nền văn hoá
trọng nội khinh ngoại đó dân tộc này bị Hán hoá lúc nào không hay. Bài
hát ru ConC̣, câu “tôi có ḷng nào ông hăy xáo măng” có lẽ h́nh
thành từ dạo đó. Một âm mưu tuyệt hảo với họ, và thủ đoạn “Luộc ếch” của
họ đă giết chết văn hoá nam nữ phải được giáo dục như nhau của dân Lạc
Việt lần hồi bị phai nhạt. Đến nỗi mà một câu chửi khá nặng tại Trung Eo
là “ thứ đồ đoản hậu”. Đoản hậu!
5-Bách man khê động trong câu 5, lại là một cụm từ ẩn dụ, thi
nhân Nguyễn Du th́ văn vẻ c̣n chúng ta th́ rạch ṛi, trần trụi. Sau khi
Hàn Tín bị Lưu Bang dùng tay Lữ Hậu tru di tam tộc, cháu con ông trốn
chui trốn nhũi tại hang động, bởi nhà Hán ta có thừa hang động cho con
cháu nhà ngươi trú ngụ kia mà, ta nào có đâu hẹp bụng. V́ đâu nông nỗi?.
Nguyễn Du viết gần như hàm ư “Tín ơi giá mà ông được sống lại để chứng
kiến, năm xưa ông gạt phắc lời phải trái của Khoái Thông ông có nhớ.”.
Tệ thế là cùng. Cháu con Hàn Tướng? _thừa hang động!
6-Lưỡng Hán sơn hà trong câu 6. Triều Hán kéo dài 400 năm. Sau
nạn Vương Măn, các con cháu Lưu Bang dành lại được ngôi. Tính từ Tây Hán
nguyên thuỷ đến Đông Hán phục hưng là hai thời kỳ của triều đại Hán kéo
dài 400 năm. Nhưng có thời đại Hán nào nghĩ đến mà cứu cháu con ông
không?. Sao họ không biết ḍng họ Hán, làm vua bây giờ, đă mấy trăm năm
được lộc này là do tay ông giúp Lưu Bang dựng nghiệp. Sao bọn họ vô t́nh
thế không có chút ǵ cho cháu con ông.
Nói chung bài thơ này, Nguyễn Du vừa thấy cái tội
nghiệp, ngu ngu của Hàn Tín lẫn cái vô tâm, giả trá và lưu manh của Lưu
Bang, người lập nên nhà Hán kéo dài đến 400 năm. Hàn Tín quá ngu. Nguyễn
Du trong một khía cạnh khác ông kể cái ngu của kẻ “Cầm C. Chó Đái “ một
cách triệt để như Hàn Tín trước một anh Lưu Bang lưu manh và cháu con Y
cũng vô ơn và ác tâm như ông cha hắn. Hai đoạn Hán triều, _ thiếu móc
mưa!
Nói đi cũng phải nói lại, Nguyễn Du tiên sinh cuối
cùng, hai câu cuối, tiên sinh chúng ta cũng thấy tồi tội sao đó cho một
anh suốt đời cúc cung tận tuỵ, mà người ta ngồi trên đầu trên cổ ḿnh mà
ḿnh không mấy thủ lấy chút ǵ cho ḿnh. Nguyễn Du vốn có thời gian theo
nghiệp vơ. Trong nghề vơ, người Thầy luôn thủ đ̣n sát thủ dành riêng cho
ḿnh pḥng thân, đâu có dạy hết nghề. Tội cho Hàn Tín rồi thấy sợ cho
ḿnh, khi “cuốn thân về với triều đ́nh“ của tiên sinh. Ḷng tiên sinh
bao la như đại dương v́ chúng sinh, thế nên đọc câu thơ này nhớ bài Văn
tế thập loại chúng sinh.
Trên bến chạnh ḷng ôn chuyện cũ
Hoài Âm vân cẩu cỏ lưa thưa !
Dịch thơ
tạm dịch nghĩa tiêu đề,
“Đến (đi qua) xứ Hoài viết gịng thơ thương cảm Hoài Âm Hầu, Hàn Tín”
Độ Hoài Hữu Cảm Hoài Âm Hầu Tác
Ngàn vàng mang trả? _ bát cơm xưa!,
Tôi chúa năm năm? _ một cú lừa!
Sẻ áo nhường cơm? _khi khởi nghiệp!
Treo cung giết chó? _ lúc lên vua!.
Cháu con HànTướng? _thừa hang động!,
Hai độ Hán triều, _ thiếu móc mưa!
Trên bến chạnh ḷng ôn chuyện cũ
Hoài Âm vân cẩu cỏ lưa thưa !
Laiquangnam.
Nam Cali, ngày lạnh giá cuối đông
2015, MARCH, 6.
Ghi chú :
Nếu Bạn Hiền có máu tiếu lâm th́
Hoài Âm vân cẩu cỏ lưa thưa !
Ô là là, đây là câu mang h́nh tượng đĩ rạc về già. Làm Thi nhân có cái
thú vui khác thiên hạ, cho dù họ ít tiền, họ có thể " hài hước", họ có
thể cười một ḿnh cười bất cứ đâu. "Hoài Âm vân cẩu cỏ lưa thưa!" là một
câu như thế. Bạch Huê, Hàn Tín, Hán X́n!
www.art2all.net
|