LAIQUANGNAM

 

Bài viết nhân ngày của CHA, 2010

 

惆悵深宵孤對影

滿床滯雨不堪聽

 

Trù trướng thâm tiêu cô đối ảnh

Măn sàng trê vũ bất kham thinh

 

Nửa khuya đối bóng buồn thiu

Trên giường nằm nướng chín chiều mưa rơi!

 

 

Nguyễn Du

 

 

Tống nhân

(Tiễn bạn)

 

1. Lời giới thiệu

 

Bài thơ nằm trong tập Nam trung tạp ngâm.

Laiquangnam có đọc chút ít về các bài Tiễn người, tiễn bạn, Tống nhân, khó mà có bài thơ nào trong Đường thi sánh nổi với bài này. Các bạn đọc thử các bài tống của Lư Bạch, của Vương Duy hay Lưu Vũ Tích trên mạng là biết ngay vàng đá.

Bài thơ mà laiquangnam nhắc dưới đây là do anh Trần kiêm Đoàn, một giáo sư văn chương tại Hoa Kỳ mách sáng nay. Bởi bài thơ quá hay mà Laiquangnam th́ dịch không tới, bởi ḿnh không phải dân trong nghề, tay ngang, thế cho nên đề nghị Khách thơ  ráng mà thuộc thơ tiền nhân ḿnh, lâu lâu đọc lại nguyên tác, thấm và cảm rồi tự dịch riêng cho ḿnh một bản. Dịch xong viết lời b́nh để cho ai đó giới thiệu thơ đường phải “ốt dột”.        

Bài viết dưới đây do laiquangnam  viết hồi đáp một cách vội vă nhân ngày của Cha. Có quá nhiều sơ sót. Laiquangnam sẽ chỉnh sửa lại khi ḿnh suy nghĩ đến độ chín.  

 

Mời các bạn cùng ḥa ḷng với thi hào Nguyễn Du

 

 

Nguyên tác

 

送人

香芹官道柳青青

江北江南無限情

上苑鶯嬌多妒色

故鄕蓴老尙堪羹

朝庭有道成君孝

竹石多慚負爾盟

惆悵深宵孤對影

滿床滯雨不堪聽

 

Phiên âm

 

Tống nhân

 

1.    Hương Cần quan đạo liễu thanh thanh

2.    Giang bắc giang nam vô hạn t́nh

3.    Thượng uyển oanh kiều đa đố sắc

4.    Cố hương thuần lăo thượng kham canh

5.    Triều đ́nh hữu đạo thành quân hiếu

6.    Trúc thạch đa tàm phụ nhĩ minh

7.    Trù trướng thâm tiêu cô đối ảnh

8.    Măn sàng trê vũ bất kham thinh

 

 

Chú vài từ và tạm dịch nghĩa 

 

Laiquangnam chú kỹ vài từ Hán việt hay Tàu xa lạ để các anh chị có thể nhớ thẳng nguyên tác. Bài thơ quá hay và đầy nước mắt của người du tử (người ra đi mà không chắc ngày về) thương nhớ làng quê chôn nhau cắt rốn (cố hương). 

 

Laiquangnam dịch không nỗi ư thơ, mong các anh chị tự dịch cho ḿnh một bản. Hương Cần là tên làng, một địa danh cách kinh thành Huế khoảng 4 km về phía bắc nhưng cũng là quê hương của Người Việt ḿnh. Đọc thơ Tàu, địa danh Tàu Hán Dương trong Hoàng hạc lâu của Thôi Hiệu Khách thơ c̣n có nhớ th́ làm sao mà không thể không ghi nhớ địa danh Hương Cần của bài này trong bộ nhớ của ḿnh. 

 

V́ viết vội nên nay laiquangnam cảm nhận tới đâu chú tới đó

 

1. Hương Cần quan đạo liễu thanh thanh chỉ là tả cảnh

Lơ thơ tơ liễu buôn mành (K)

 

2. Giang bắc giang nam vô hạn t́nh. Ư thơ câu hai, hai ta cùng ngụ trên cùng ḍng sông Hương, người đầu sông người cuối sông mà “t́nh đôi ta diệu vợi có nói cũng không cùng! “. Địa lư không làm chúng ta không nghĩ về nhau ..

 

3. Thượng uyển oanh kiều đa đố sắc

[嬌] kiều , đẹp (kiều diễm), nuông chiều (yêu kiều)

Toàn câu 3, trong vườn thượng uyển những con chim oanh được nuông chiều th́ đố kỵ , ghen ghét nhau về sắc.

“Vậy mà hai anh em ḿnh lại tương kính nhau”( câu 2). Thâm trầm cho ôngGià Nguyễn. 

Hiểm hóc trong ư thơ câu 3 là trong câu 2 , tác gỉa viết “dầu người đầu sông, người cuối băi mà t́nh ta vẫn thắm thiết” 

 

4. Cố hương thuần lăo thượng kham canh

     a- thượng, là ngỏ hầu. Người Việt  ḿnh nghe văn tế hay khi cúng cơm, cuối câu  thường  nghe  “thượng hưởng” là được hưởng.  Đừng lầm âm “thượng” quen thuộc “thượng”  là  trên.

      b- canh, Tiếng Việt có từ bát canh.

     c- kham là có thể, ví dụ việc ấy tôi có thể kham, kham là làm được.

     d- 蓴 thuần là rau thuần, dân gian goi là  rau nhút. Rau nhút là loại rau dùng đẻ nấu canh chua với tôm tép, cua hay cá đồng. Rau nhút hơi giông giống cây mắc cở. Rau già th́ không ăn được v́  rất dai. Ấy thế mà cụ Nguyễn nhàḾnh nói rằng cộng rau nhút cố hương tuy già mà vẫn làm nên tô canh ngon.  Vào google gơ cụm từ khóa “ rau nhút khoai sọ “ quá nhiều bài viết về quê hương. Thuần là tiếng Tàu, trong Tiếng Việt nó là rau nhút của quê hương ḿnh. Rau nhút đă già của cố hương cũng làm nên một tô canh (dĩ nhiên là ngon rồi, không ngon sao được khi mà người ăn nuốt  cả quê hương qua từng gắp đũa! )

     “Cố hương thuần lăo thượng kham canh”. Cây rau nhút đă già của cố hương vẫn cho được bát canh ngon. Ư thơ thâm trầm, ngữ nghĩa song hành, có cả nghĩa cho người bạn “già” được vua cho lui về chăm sóc mẹ,  hay mẹ già là gọi “thuần lăo “,  chính thuầnLăo làm cho bữa cơm trở nên ngon đậm?. Tùy nghi theo cảm xúc của Khách thơ .

 

5- Triều đ́nh hữu đạo thành quân hiếu.

     道 Đạo , như trong cụm đạolư .

Câu này lấy từ chuyện thực tế. Bạn thân, quan đồng triều, người được tác giả làm thơ đề tặng, c̣n mẹ già, vua cảm thông cho lui về phụng dưỡng cho tṛn đạo hiếu.

  

6- Trúc thạch đa tàm phụ nhĩ minh

      慚 tàm là tủi thẹn

     負 phụ , phụ là bội bạc . Ví dụ phụ t́nh

     爾 nhĩ  là như vậy

     盟 minh là lời thề

    Trúc thạch đa tàm phụ nhĩ minh

Dịch thoát ư, (ta) tủi thẹn nhiều v́ phụ lời thề cùng bụi tre, tảng đá (nơi quê nhà). Lời hứa thầm mà “mỗi ḿnhḿnh biết mỗi ḿnhḿnh hay”, đă hứa với ḷng ḿnh là sẽ quay về, được một ngày vui cùng cỏ cây vườn tược, đừng tưởng bọn chúng loài vô tri, mỗi vật đều gợi trong ta niềm thương và nỗi nhớ mà nay đành lỗi hẹn.

Rất đổi ngậm ngùi cụ Nguyễn ơi!. Ai đă từng đứng trên bến sông, bến cảng, phi trường nh́n lại lần cuối mà nói lời vĩnh biệt quê nhà, là sẽ biết thế nào là niềm thương nỗi nhớ của người xưa khi thi nhân viết lên câu này!. Trúc thạch đa tàm phụ nhĩ minh.  Rơi nước mắt !

 

7- Trù trướng thâm tiêu cô đối ảnh

     惆 trù là buồn,

     悵 trướng cũng là buồn

     惆悵 trù trướng tiếng Tàu. Tiếng Việt là buồn bă, buồn vă ra

     宵 tiêu là đêm

 

8- Măn sàng trệ vũ (6) bất kham thinh,

     滿床 Măn sàng là nằm ĺ trên giường

     滯 trệ là đọng  lại. Tiếng Việt ta có từ song lập tŕTrệ

     Măn sàng trệ vũ bất kham thinh, nằm dài trên giường nghe mưa tầm tả bất kham.  

 

 

Dịch thơ quốc âm 

Song thất lục bát

 

Tiễn bạn

 

Đường Hương Cần xanh xanh tơ liễu 

Đầu cuối sông ấm địu bao t́nh

Ngự viên oanh kỵ sắc h́nh  

Cố hương rau nhút gi(v)à canh ngon lành

 

Đạo lư triều đ́nh, _ Anh hiếu hạnh,

Bạc t́nh cây cỏ , _Tớ thân điêu!   

Nửa khuya đối bóng buồn thiu

Trên giường nằm nướng chín chiều mưa rơi!

 

Laiquangnam

 

 

Chú vài từ Tiếng Việt xử  dụng

 

Địu, vác vật ǵ suốt dọc dăi lưng gọi là địu.

Chín chiều là từ ước lệ trong ca dao Việt   

     chiều chiều đứng dựa ngơ sau

     ngó về quê mẹ ruột đau chín chiều.

 Chín chiều là chín cả  trời chiều và đối với thi nhân cả gồm ngoại cảnh và tâm tư .  ( 8 chiều  không gian+ mọt chiều hướng

  

 

Các bản dịch khác

Thất ngôn bát cú

 

Tiễn bạn

 

Hương Cần đường liễu dập dờn xanh,

Bến bắc bờ nam bịn rịn t́nh.

Oanh trẻ vườn vua ganh ghét đẹp,

Thuần già quê cũ ngọt ngon canh.

Trân cam mừng bác thân lo vẹn,

Trúc thạch cười tôi nguyện chẳng thành.

Thổn thức giường khuya nương bóng lẻ,

Chẳng kham mưa gió sụt sùi canh.

 

Quách Tấn dịch

 

 

2- Thử so sánh vói các bài Tiễn bạn trong thơ Đường

 

Một bài Đường thi viết về Tiễn bạn (tống)  hay nhất

Do Lư Bạch viết.

 

 

 

Lư Bạch

 

Tống hữu nhân

 

 

Nguyên tác

 

送友人

 

青山橫北郭

白水遶東城

此地一為別

孤蓬萬里征

浮雲游子意

落日故人情

揮手自茲去

蕭蕭班馬鳴

 

Phiên âm

 

Tống hữu nhân

 

Thanh sơn hoành Bắc quách,

Bạch thuỷ nhiễu Đông thành.

Thử địa nhất vi biệt,

Cô bồng vạn lư chinh.

Phù vân du tử ư,

Lạc nhật cố nhân t́nh.

Huy thủ tự tư khứ,

Tiêu tiêu ban mă minh.

 

Dich thơ quốc âm 

Song thất lục bát

 

TỐNG HỮU NHÂN 

 

Nh́n Quách bắc núi xanh che chắn

Ngó Thành đông sông trắng lầm ĺ

Chốn đây kẻ ở người đi

Cỏ bồng gió cuốn buồn khi dặm ngàn  

 

Đóa mây nổi,hành nhân lưu luyến

Mảnh trời chiều, xao xuyến cố nhân

Vẫy tay trăm luống tần ngần,

Xé ḷng!, ngựa hí vang rân góc trời. 

Laiquangnam- dich

 

 

 

 

Bản Dịch lục bát của Người  xưa

 

Biệt Hữu nhân 

Bản dịch Tản đà

 

Chạy dài cơi Bắc non xanh,

Thành Đông nước chảy quanh thành trắng phau.

Nước non này chỗ đưa nhau,

Một xa, muôn dặm biết đâu cánh bồng !

Chia phôi khác cả nỗi ḷng,

Người như mây nổi, kẻ trông bóng tà.

Vẫy tay thôi đă rời xa,

Nhớ nhau tiếng ngựa nghe mà buồn teo.

Tản Đà

Tản Đà

( sách thơ Đường của Tản Đà có tiêu đề là Biệt Hữu nhân)  

 

 

Tiễn bạn

 (Người dịch: Khương Hữu Dụng)

Người có nhiều bài chọn dịch trong sách giáo khoa bậc Trung học ) 

 

Cửa Bắc non ngăn lại,

Thành Đông nước uốn theo.

Một ĺa non nước ấy,

Muôn dặm cánh bồng veo!

Du tử: ḷng mây nổi,

Cố nhân: t́nh bóng chiều.

Vẫy tay từ đây biệt,

Tiếng ngựa năo nùng reo

 

 

04

 

Phần phụ lục

Bát canh quê hương

“ Rau nhút khoai sọ”

 

Rau nhút thơm thơm, khoai sọ béo béo và cua đồng đậm đà tạo nên món canh ngon cho cả nhà thưởng thức.

Nguyên liệu: 200 g cua đồng, tách mai, giă nhỏ, 200 g khoai sọ, gọt vỏ, 100 g rau nhút, nhặt rửa sạch, vài cọng rau om, ng̣ gai, rửa sạch, 1 lít nước lọc. Gia vị để nêm canh gồm có: 3 muỗng cà phê hạt nêm từ thịt, tiêu xay. Nước mắm ngon và ớt hiểm để làm nước chấm.

Cách làm: Cua đồng xay, ḥa với 1 lít nước, lược cua qua rây, bỏ xác. Nấu trên lửa nhỏ để lấy riêu cua... vớt riêu cua ra chén để riêng.

Cho tiếp khoai sọ vào nồi nấu cho khoai mềm. Nêm 3 th́a cà phê hạt nêm. Canh sôi lại, tắt bếp.

Vớt rau và khoai ra tô, dùng muỗng xắn riêu cua xếp lên mặt, chan nước canh, rắc rau om, ng̣ gai và một chút tiêu.

Dùng nóng. Dọn kèm với nước mắm mặn và ớt .

 

Trúc Thạch

Không biết có phải từ Trúc Thạch của Nguyễn Du mà  Bùi Giáng “chế ra cụm Thạch thảo chăng?“ khi BG ngồi dịch thơ Apollinaire, Hoa thạch thảo ( la bruyère ). Nguyên tác thơ  Guillaume Apollinaire (1880-1918).  “Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo”. Toàn văn bài thơ L'Adieu của nhà thơ Pháp gốc Ba Lan ...Link:  www.chimviet.free.fr; 

www.chimviet.free.fr 38/svdgn063_thachthao.pdf

 

______________

 

Phụ lục của a2a :

Thư luân lưu của anh Trần Kiêm Đoàn

 

Anh Lại Quảng Nam và quư Anh Chị thân kính.

 

Xin thành thật nói một điều không khách sáo, đăi bôi:  Thế hệ chúng ta mà c̣n những người có kiến văn về chữ Hán vững vàng và nghiêm túc như anh LQN thật là quư hiếm, đặc biệt anh lại là người ở trong lĩnh vực khoa học.

Để đáp chút t́nh tri ngộ, sáng nay, Father’s Day tại Mỹ, dậy sớm uống trà, tôi xin mạo muội dịch bài Tống Nhân của thi hào Nguyễn Du như sau:

 

Tống nhân

 

Hương Cần quan đạo liễu thanh thanh,

Giang bắc giang nam vô hạn t́nh.

Thượng uyển oanh kiều đa đố sắc,

Cố hương thuần lăo thượng kham canh.

Triều đ́nh hữu đạo thành quân hiếu,

Trúc thạch đa tàm phụ nhĩ minh.

Trù trướng thâm tiêu cô đối ảnh,

Măn sàng trê vũ bất kham thinh.

 

Nguyễn Du

 

 ***

 

Tiễn người đi.

 

Đường tới Hương Cần dương liễu xanh,

Bờ nam bờ bắc chứa chan t́nh.

Vườn ngọc oanh vàng ganh dáng vẻ,

Quê xưa tuổi hạc thú ngon canh.

Công danh đă vẹn ḷng trung hiếu,

Vàng đá chưa tṛn nghĩa tử sinh.

Buồn lịm canh tàn ôm chiếc bóng,

Nằm vùi mưa rớt tiếng vờn quanh.

 

Trần Kiêm Đoàn dịch

(19/6/2010)

 

 

trang  laiquangnam 

 

www.art2all.net