laiquangnam

 

THỬ ĐỀ NGHỊ MỘT GIẢI PHÁP GIỚI THIỆU THƠ TIỀN NHÂN TA

 

 

SAO BIẾT CÁ VUI ?

 

 

Lời thưa trước

Trên bước đường đi t́m lại di sản tiền nhân ta, ngày nay hầu như mất sạch. T́m lại, gặp lắm gian nan, đă vậy mà trong bàn cà phê sáng đó có những câu nửa đùa nửa thật, “ không biết tiền nhân ta có nghĩ như laiquangnam không?” Trời đất!

Họ là tiền nhân ta, th́ ắt phải thế, nếu không th́ họ chỉ là người sinh trước chúng ta mà thôi.

Câu chuyện sau đây của một nhà hiền triết người Trung Hoa, Trang Tử, cũng cùng một tâm trạng.

laiquangnam luôn lắng nghe và luôn cám ơn các lời chia sẻ, động viên của các bạn. Dân học lóm mà lị !

Bài nầy nhằm hổ trợ loạt bài “ Thử t́m một giải pháp khác khi giới thiệu ḍng thơ cổ của tiền nhân” tại trang

http://chimvie3.free.fr/65/lqnn_TimGiaiPhapKhac03c_KhongLo_A_065.htm

và trên các trang website khác do từ những vị có tấm ḷng với dân tộc này.


Thân ái,
Laiquangnam
 

*

 

Vào chuyện

Sao biết CÁ VUI?

Laiquangnam viết lại từ Trang Tử *
 

Trang tử và Hụệ tử vốn là hai người bạn. Họ cùng thả bộ đi qua chiếc cầu trên ḍng sông Hào, nay thuộc tỉnh AN HUY bên Tàu. Câu chuyện cách chúng ta đă hơn 1500 năm, từ thời xa lắc xa lơ.

Trang tử chợt dừng lại nh́n bầy cá trắng lội tung tăng dưới chân cầu. Ông níu tay áo của Huệ Tử và nói khẽ,

- Nề ông, cá lội vui quá. Được tự do bơi lội như dzầy là một niềm vui của cá. Ước ǵ!

-Trời đất!, Bác không phải là cá, sao Bác biết được niềm vui của cá, hỉ? Huệ tử đáp.

Trang Tử đáp trả liền liền,

-Bác không phải tôi, sao BÁC biết tôi không biết niềm vui của cá?”. Đúng không nào?

Huệ tử làm thinh.

Họ tiếp tục tṛ câu chuyện đă bỏ dở v́ mấy con cá lội dưới chân cầu. Thua 1-0, ḷng Huệ tử cũng nhiều ấm ức. Trang tử đưa mắt nh́n mây bay nhàn nhă-ḷng vô tư lự. Ḷng ông vào lúc này chỉ liên nghĩ đến đàn cá tự do tung tăng bên nhau là đă vui. Ông liếc nh́n nét mặt lầm ĺ, đầy căng thẳng, ông cảm thấy tội nghiệp cho bạn ḿnh – Chuỵện dễ ợt mà!. GHIM mần chi. Rơ khổ. Trang tử nghĩ thầm về bạn ḿnh. Ông cười một ḿnh. Ông biết tỏng những ǵ đang xảy ra trong ḷng Huệ tử. Thôi th́ cứ giả vờ làm lơ, coi như không có ǵ quan trọng đă xảy ra. Để xem !

Điều chờ đợi đă đến. Băo giông rồi!. Huệ tử nghĩ măi tới lui, nay mới tḥi ra được câu nói đầy trí tụệ “?”. Hụệ tử nghĩ lần này Trang tử ắt bó tay. Đứng phắt lại, Trang tử cũng dừng chân. Ông phá tan sự im lặng và nói:

- Đă đành, Tôi không phải là Bác, Tôi không biết rơ Bác là cái chắc, thế nhưng, thật sự Bác vốn không phải là cá, th́ Tôi đây chắc cú 100% là Bác không biết được niềm vui của cá rồi, có phải vậy không, nề?

Trang tử từ tốn đáp,

“ Ḿnh xin nói lại ngay từ đầu. Bác( Huệ tử) đă hỏi tôi làm sao mà Bác (Trang tử) biết được niềm vui của cá, thế là Bác( Huệ tử ) đă biết tôi (Trang tử) biết mà lại c̣n hỏi tôi thế nầy là thế nào ?, Tôi th́ tôi biết rơ biết điều ǵ đó đó đă xảy ra ở trên sông Hào nầy”, Bác ui !

Huệ tử đổi mặt làm vui. Ông đă ngộ. Cả hai cùng cười, huề tiền. Một buổi sáng đầy thi vị. Ở từng tuổi này mà có bạn để LƯ SỰ kể cũng vui.

Họ tiếp tục là bè bạn của nhau.

 

Lời c̣m của laiquangnam

C̣n Chúng ta th́ sao? Khi mà nền văn học đất nước này c̣n nhiều điều khuất lấp cần giải mă, càng sớm càng tốt. Xin cùng hóa thân vào nhau, cùng chia sẻ buồn vui, và cùng đẩy nhanh bản văn của tiền nhân ta, chẳng may viên ngọc quư c̣n dính chút śnh, c̣n chịu phủ bụi. Chịu khó chút xíu. Người một tay. Qua lư luận, như ṿi nước mạnh, bụi đất tan dần, viên ngọc quư của quốc gia ngày thêm rực rỡ. Con cháu chúng ta, trong ba lô hành trang về văn hóa dân tộc này, sau lưng chúng ngày thêm nặng. Bạn Hiền th́ sao ?


Laiquangnam,
SG những ngày giữa tháng bảy, 2017


=====


*Laiquangnam viết lại theo văn phong của người Quảng Nam, vợ Nam bộ, đùa cho cái đầu ḿnh lúc nào cũng nhẹ.

Làm sao Huynh biết cá vui?

là câu chuyện rất nổi tiếng giữa hai triết gia Trung hoa "Trang tử và Huệ tử."

Dẫu chúng ta biết rằng Ngài triết gia Trang Tử đă bịa, nhưng không một ai cho Ngài xạo. Chúng ta cũng phải thán phục người Trung hoa này. Câu chuyện c̣n có tên “Làm sao Huynh biết cá vui? “ Ngày xưa mà lư sự cỡ ấy đă là “ thầy chạy “

 

  

www. art2all. net