|
laiquangnam
HÍ ĐỀ
BÀN THẠCH
Vương
Duy
王 維
Vương Duy cũng như Lư Bạch
là hai nhà thơ không có máu Đại Hán. Ông là một cư sĩ Phật Giáo, một thi
sĩ, một hoạ sư rất tài hoa. laiquangnam nhắc đến ông như nhắc đến một
nhân vật mang tính nhân loại đầy t́nh người mà người Trung Hoa đáng tự
hào. Với những nhân vật như hai ông này th́ văn chương không hề có biên
giới. Mời bạn đọc thử thơ ông. Vương Duy là người được khen, “Trong thơ
ông có tranh hội hoạ và trong tranh hội hoạ có ḍng thơ lấp ló” là
vậy đó .
戲 題 盤 石
可 憐 盤 石 臨 泉 水
復 有 垂 楊 拂 酒 盃
若 道 春 風 不 解 意
何 人 吹 送 落 花 來
Bản phiên âm
Hí Đề Bàn Thạch
Khả liên bàn thạch lâm tuyền thủy
Phục hữu thùy dương phất tửu bôi
Nhược đạo xuân phong bất giải ư
Hà nhân xuy tống lạc hoa lai
Tạm dịch nghĩa ư thơ
Thơ vui cảm tác về chiếc bàn đá.
Thương thay bàn đá nằm bên ḍng suối,
Lại có cành dương liễu phất phơ trên chén rượu nữa ḱa ..
Nếu (ta) bảo rằng gió xuân không tỏ ư ( ư đồ )
Vậy th́ hà cớ ǵ mà lại thổi tặng (tống) các cách hoa rụng rơi tới nơi
này.
Chữ tống ( trong câu 4) có ngữ cảnh này là đưa tặng.
Ví dụ Việt ngữ có từ ấn tống (in tặng ). Ta thường nghĩ ngay, tống là
tiễn đưa như từ tống tiễn. Âm tống là tiễn được dùng với mật độ dày đặc
trong ḍng thơ Đường.
Ư thơ
Cảnh đẹp đầy thơ mộng. Có tiếng suối róc rách, có cành liễu rũ la đà
chồm vào chung rượu nằm cô đơn trên bàn đá. Đầy chất thơ và rất ư “romantic”.
Thi nhân ơi, nay ông đang ở đâu mà để chén rượu nằm trơ ra đó.
Cảm thương chén rượu cô đơn, Gió, từ viết hoa, động ḷng mang gởi tặng
bạn “chungRượu” vài cánh hoa để đỡ phần đơn chiếc. Hoa rơi trên bàn đá.
Chén rượu có đó mà thiếu bóng thi nhân!.
Giá mà ḿnh được ở đó vào lúc này ḿnh sẽ rủ Bạn Hiền theo.
Một bức tranh đẹp. Quá đẹp là khác. Bạn th́ sao ?.
Bản dịch tứ tuyệt
Suối này…. Bàn đá thấy mà thương!,
Chén rượu la đà, sắc liễu dương
Ví bảo Gió xuân khôn quá thể …
V́ ..,từ… ai thổi, cánh hoa vương.
Laiquangnam
Bản dịch Lục bát.
Suối này Bàn đá thấy thương
Nh́n ḱa chén rượu …liễu dương la đà
Gió xuân ví nghĩ khôn là …
V́, từ …ai thổi …_ tặng… hoa chốn này (!&?).
Laiquangnam
======================
* Nguyễn Du trong Long Thành Cầm Giả Ca, câu cuối có từ Khả liên,
Khả liên đối diện bất tương tri .
Câu này là câu cuối trong bài Long Thành Cầm Giả Ca, kết thúc vào lúc mà
Nguyễn Du gặp lại người đánh đàn năm xưa, người đă để lại trong ông
nhiều kỷ niệm đẹp, và cô nàng lúc đó đă là nữ cầm thủ rất nổi đang độ
chín tới, “ nhớ ai xưa sắc nước hương trời!” . Ngày xuân sắc đó, quá
phong độ, Cô Cầm đă gặp ông lúc ông đang là con trai mới lớn, dân Cậu,
em ruột** của quan Đại Thần. Vậy mà vật đổi sao dời … họ chỉ c̣n mang
máng nhớ “y tuồng !!!” , lẽ nào? ….. người xưa?, hoán vị ….., ta xưa th́
.. ta nay th́ … ngậm ngùi ….
Thương thay đối diện ngẫm hoài không ra.
Việt ngữ có cụm "Đồng bệnh tương liên", liên có người đọc là
lân thay liên. Việt ngữ dùng âm “lân” mà người Việt
ngày nay trực giác hiểu ngay là "gần" với tần số rất cao nên
laiquangnam né. Tuỳ bạn.
** đúng ra là anh em cùng cha khác mẹ .
www.art2all.net
|