Em về đây, anh sớm vội ra đi,
Trời Đà Lạt, mùa thu buồn lạnh giá,
Hai hàng thông xanh oẳn ḿnh nghiêng ngả,
Gió lộng bên đồi, mây xám vây quanh…
Những con đuờng dài, quán cũ vắng tanh, ...
Đêm Thánh lễ, tiếng dương cầm vọng lại,
Vuốt mặt t́m anh, ḷng đau tê tái...
Anh đi rồi, ai dạo khúc t́nh say?
Giọt lệ buồn nhỏ xuống mắt
môi cay,
Em thơ thẩn lang thang chiều hoang vắng,
Ngày tháng cô đơn, t́nh sầu câm lặng,
Bước một ḿnh nghe nằng nặng đôi chân...
Ôi, cuộc đời chẳng t́m thấy
mùa Xuân!
Cuộc t́nh gian truân, em xin chấp nhận,
Hạnh phúc là đâu, một đời t́m kiếm?
Ân t́nh mong manh, nhạt nhoà bọt biển…
Yêu thật nhiều rồi chuốc lấy thương đau,
Anh bây giờ yên giấc duới mồ sâu,
Em ngồi nơi đây ngàn thương, trăm nhớ…
Đuờng t́nh đôi ta âm dương cách trở,
Một thuở yêu nguời chẳng
được gần nhau,
Ḍng nuớc lững lờ biết chảy về đâu?
Em khấn nguyện cùng anh bên mộ vắng,
Đọc thơ t́nh, uống ruợu, ngắm sao băng,
Hồn nghẹn ngào thổn thức với
gió trăng,
Mắt đẫm lệ khổ đau cùng năm tháng...