Mai Hoài Thu

 

Chùm thơ # 16

 

 

RỒI ANH SẼ ĐƯA EM VỀ

(Viết cho những  người con quê hương Nha Trang)

 

Anh sẽ đưa em về miền cát trắng,

Nơi  đầu đời, em cất tiếng gọi cha,

Thùy dương dập dìu, khúc hát bao la,

Em nũng nịu gục đầu bên vai mẹ...

 

Hai  tiếng “quê hương”, yêu thương bập bẹ…

Đã ru con, bao giấc ngủ ngọt ngào !

Ôi, những trưa hè, sóng vỗ lao xao,

Chiều huyên náo, nhịp chày đôi giã gạo...

 

Đêm bình yên, nghe tiếng gà vỗ cánh,

Mừng ngày mới lên, nắng lóe vàng hanh,

Nơi yêu dấu, đủ bốn mùa khốn khổ,

Lòng trào dâng, ôm nỗi nhớ trong mơ…

 

Anh sẽ cùng em dệt mộng hồn thơ,

Và rong ruổi bôn ba ngày tháng hạ,

Hàng dừa xanh nghiêng mình soi bóng tỏa,

Về đi em, phố cũ vẫn chờ ta!

 

Về đi em, nghe biển hát tình ca,

Tắm nắng ấm, thăm vườn cau, luống cải…

Thấp thoáng đò chiều, cánh diều quê ngoại,

Đợi gió Thu về…tình tự dưới trăng...

 

Về đi em, ngắm mây trời xanh thẳm,

Để nhớ một thời… kỷ niệm xa xăm…

Hãy về đi ! Mừng ngày vui rộn rã,

Đông sẽ tàn, mùa kết trái đơm hoa...

 

Đất vẫn đợi hồn con thơ lưu lạc,

Chở người về nặng trĩu với yêu thương,

Nước vẫn chờ tâm sự kẻ tha hương,

Vòng tay ấm ươm tình xanh độ lượng...

 

Anh đưa em về dạo quanh đồi núi,

Kể chuyện: quê người, quê mẹ buồn vui…

Về đi em, tình người, lòng rộng mở,

Về đi em, Xuân đón, Hạ mong chờ ….

 

San Jose, một chiều nhớ quê, tháng 09/26/2012

Mai Hoài Thu

**************

NGƯỜI TÌNH THUA CUỘC

 

Ta chẳng còn chi, hai bàn ta trắng,

Xác thân gầy, hồn rách nát tả tơi,

Giết ta đi, mắt khô, lệ cạn rồi,

Hơi thở cuối tình ta, em cứ phụ !

 

Em đã phụ ta một đời chưa đủ?

Tim mòn chai, làm gì biết khổ đau !

Vẳng bên tai tiếng vang vọng kinh cầu,

Đời mục nát, còn chi mà rỉ máu !

 

Hãy xé ta ra trăm ngàn mảnh vụn,

Quăng ta vào lò lửa cháy thiêu nung,

Hay chôn ta xuống đáy mộ hoang sầu,

Cho quên bớt những muộn phiền, khờ khạo…

 

Ta chẳng còn chi, duyên tình ảo não,

Em đi đi, tìm mộng ước khát khao,

Vá tình chung thơ dại chốn hẹn hò,

Em hạnh phúc, linh hồn ta ở đó…

 

Ừ ta khóc, em muôn ngàn độ lượng,

Em thật thà, lòng cam chịu gió sương,

Chỉ  tội tim côi, lạc lối, sai đường,

Ta chấp nhận làm người tình thua cuộc....

 

San Jose, tháng 09/25/2012

Mai Hoài Thu

****************

CHÚA PHẬT ĐÂU RỒI CHẲNG HIỂN LINH ?

 

Chiều nay, đọc lại chồng thư cũ,

Muốn ném đau thương, phủi hận thù,

Muốn bóng hình xưa vùi quá khứ,

Để rồi thanh thản với tâm tư...

 

Lòng đã muốn quên sao bổng nhớ,

Tim khô, vàng võ, úa hồn thơ,

Đêm khuya trăng đọng bên rèm lá,

Ngỡ bóng ai về, tóc bạc phơ !

 

Đã mấy mùa Thu, ngấn lệ trào,

Hoa tàn, liễu rũ, mắt quầng sâu,

Ngậm ngùi chua xót, đời đen bạc,

Nửa mảnh tình đau, kỷ niệm sầu....

 

Người đến với tôi chẳng nghĩa tình,

Chẳng vì duyên nợ kiếp ba sinh,

Chạy theo ảo tưởng cuồng danh vọng,

Bán cả tình người đau Thánh Kinh !

 

Khản tiếng cầu xin, tủi phận nhìn,

Trách người sao nỡ dạ u minh,

Trách mình số kiếp lao đao quá,

Chúa, Phật đâu rồi chẳng hiển linh?

 

San Jose, tháng 09/12/2012

Mai Hoài Thu

*********

 

 

trang mai hoài thu

art2all.net