Ngô Thiên Thu

        

 

MÙI VỊ CUỘC SỐNG

                                                   Tranh CJ
 

Tôi có một người bạn là một giáo viên trung học. Hôm nọ anh dự giờ một nữ đồng nghiệp, tiết sử, bài dạy “Cuộc kháng chiến của nhà Hồ”. Cuối tiết học anh tế nhị gặp riêng cô trao đổi về việc cô sử dụng cụm từ “kháng chiến” và cụm từ “khởi nghĩa”. Chuyện chẳng có ǵ xảy nếu lúc đó anh yên lặng hoặc khen tiết dạy thành công. Đằng này sự việc xảy ra nghiêm trọng quá sức tưởng tượng của anh.

Bốn hôm sau vào giờ ra chơi, anh “được” hiệu trưởng mời lên văn pḥng làm việc. Tại đây cô giáo dạy dạy sử hôm nọ mắng anh một trận tơi bời. Lúc đó tâm trạng anh giống như phạm nhân c̣n cô là vị quan ṭa. Anh bị các “tội danh” sau:

- Dự giờ không đúng chuyên môn.

- Dự giờ không xin phép.

- Không chào đồng nghiệp và học sinh sau giờ học.

- Góp ư là vi phạm chuyên môn.

- Có ư đồ không tốt khi dự giờ.

Anh ngồi chịu trận trước sự chứng kiến của ông hiệu trưởng. Ra về tâm trạng anh rất buồn. Ngay cả ông hiệu trưởng cũng tỏ ư nghi ngờ hành vi của anh.

Hôm sau khi tôi đến thăm thấy nét mặt anh vẫn c̣n u uất. Tôi ḍ hỏi anh mới kể ra câu chuyện và hỏi tôi có cách giải quyết nào không.

Qua tuần trà tôi kể cho anh câu chuyện về thiền sư Hakuin.

 

“Hakuin được những người chung quanh ca tụng là người sống một cuộc đời trong sạch. Một gia đ́nh người Nhật có một tiệm bán thực phẩm gần nơi Hakuin ở, có một cô cô con gái đẹp. Bất ngờ, một hôm cha mẹ cô gái khám phá ra cô có thai.
Việc này làm cha mẹ cô gái nổi giận. Cô gái không chịu thú nhận người đàn ông cô chung đụng là ai, nhưng sau bao nhiêu là phiền phức, cuối cùng lại là tên Hakunin.

Phẫn nộ vô cùng, cha mẹ cô gái đến ngay vị thầy này. Hakuin chỉ thốt lên vỏn vẹn hai tiếng:

“Thế à?” rồi thôi.

Sau khi đứa bé sinh ra, nó được mang tới trao cho Hakuin. Lúc này Hakuin mất hết danh dự, nhưng việc này không làm Hakuin buồn. Hakuin săn sóc đứa bé rất tử tế. Hakuin xin sữa của những bà mẹ hàng xóm và những đồ dùng cần thiết cho đứa bé.

Một năm sau cô gái không c̣n chịu đựng được nữa. Nàng nói sự thật với cha mẹ nàng – rằng người cha thật sự của đứa bé không phải là Hakuin mà là một thanh niên bán cá ngoài chợ.

Lập tức cha mẹ cô gái đến ngay Hakuin xin Hakuin tha lỗi, chuyện xin lỗi dài ḍng, và xin đem đứa bé về.

Hakuin ưng thuận. Khi trao lại đứa bé, Hakuin cũng chỉ thốt hai tiếng: “Thế à”.

Nghe xong câu chuyện anh bạn tôi cười lên vui vẻ. Mấy hôm sau anh điện thoại bảo rằng anh giờ cảm thấy nhẹ nhàng trở lại. Những lúc h́nh ảnh “vị quan ṭa” xuất hiện anh liền nhẩm đọc “thiền sư Hakuin” như Phật tử niệm hồng danh “Nam mô a di đa Phật." Lập tức anh thấy hiện ra ánh sáng của ban mai.

 

Ngô Thiên Thu

 

art2all.net