NGUYỄN CHÍ KHAM

 

BÓNG HOA

 

                                            Bóng hoa đầy đất, vẻ ngân ngang trời. (Kiều)

 

 

          Phi cơ đă hạ cánh. Phi trường Los Angeles trải ra bốn hướng giữa một đô thị rộng lớn. Hành khách trong phi cơ đă bắt đầu dùng điện thoại gọi cho người thân. Nàng hỏi:

-Anh đă tới chưa ?

-Anh đang ở pḥng đợi chờ em.

-Anh có lo lắng lắm không ?

-Không, em. Anh vẫn giữ nguyên vẹn h́nh ảnh của em.

Nàng cười, bảo chàng:

-Em già rồi.

Chàng im lặng, nhưng trong ḷng cảm thấy vui. Phi cơ đă ngừng hẳn ở bến đậu. Nàng đeo vai cái túi xách nhỏ, c̣n chiếc va li cầm giữ ở tay kéo. Lần lượt hành khách rời hàng ghế ra cửa, rồi đi luôn chứ không ghé trạm hải quan như các chuyến bay từ nước ngoài đến.

Chàng đợi nàng, mắt theo dơi vào số đông hàng khách đi ra lối cửa chính. Bỗng dưng, nàng dừng bước, cất cặp kính mát, và nàng như nghe ra được từ trong tâm trí tiếng nói của chàng về đôi mắt màu hạt dẻ của nàng. Bây giờ, thời tiết cũng đang vào thu.

Chàng tới gần với những bước thong thả. Rồi lúc đứng trước mặt nàng, chàng nhận ra nàng có chút bối rối, vừa e ngại, một giọng thân t́nh, chàng hỏi:

-Nhị Lê, em phải không ?

Nàng gật đầu nh́n chàng.

Rồi hai người trong ṿng tay ôm nhau. Và, nàng để cho chàng hôn xuống ṿng cổ của ḿnh.

Chàng nói:

-Cám ơn em.

Thêm một vài lời trao đổi, sau đó, hai người nắm tay đan từng ngón vào nhau bền chặt như đan một chiếc áo len ấm sẽ được mặc vào mùa đông.

Rồi dừng đợi khi đèn giao thông đỏ. Chàng hỏi:

-Sáng nay em phải dậy sớm?

-Sớm lắm. Và, tự ḿnh pha một ly cà phê.

-Có nhớ anh không?

-Đừng hỏi.

Chàng mỉm cười sung sướng. Rồi cùng hành khách băng qua đường, chàng đưa nàng đến chỗ đậu xe. Hành lư được bỏ vào trong cốp xe.

-Em tính ở chơi bao lâu ?

-Em đi hai tuần.

-Vậy là đúng theo kỳ nghỉ phép của anh.

-Cũng may, em mua được vé trong kỳ nghỉ này của anh.

-Sáng nay, ai đưa em ra phi trường ?

-Thằng con rể.

-Me Nhị Lê quá tuyệt vời.

-Không nịnh nghe.

Hai người vào xe. Trước khi xe nổ máy, ngồi bên nhau hai người lặng lẽ cùng đưa mắt nh́n âu yếm. Rồi chàng trải rộng cánh tay lên thành ghế, và nàng ngả đầu xuống với mái tóc cắt ngắn thật mềm mại, cùng với gương mặt của nàng rất tươi sáng.

Chàng nói:

-Cám ơn em qua thăm anh.

Nàng nói với chàng:

-Anh Hiếu , em yêu anh.

Rồi nàng hé môi. Chàng cúi xuống hôn. Nàng lặng yên nghe ḿnh trong hơi thở nhẹ và mát. Lúc chàng nuốt sâu, thật sâu những vị ngọt của trái cây ứa ra từ cặp môi của nàng, nàng vừa run rẩy, vừa gọi tên chàng.

Về khu Little Saigon, từ Los Angeles chàng cho xe chạy vào xa lộ 405, hướng South. Trong xe, tiếng hai người chuyện tṛ rất hạnh phúc. Tên Hiếu và tên Nhị Lê được nói, và nhắc nhở nhiều lần.

Chàng cười bảo nàng:

-Trước hai ngày em đến, chiếc xe này được tiệm rửa xe săn sóc rất kỹ.

Nàng hỏi:

-Xe anh, bao nhiêu lâu mới đi tiệm một lần.

-Anh cũng lười, nhiều khi đến cả năm.

-Và, nhờ có em đến chiếc xe mới trông sạch sẽ cả bên trong và ngoài.

-Cô giáo của anh nhận xét đúng.

Nàng bỗng nói:

-Em lớn tuổi hơn anh, biết không ?

-Anh biết chứ.

-Vậy, sao bắt em gọi Hiếu bằng anh.

Chàng nói, lúc xe đổi làn đường vào lối giữa.

-Trong t́nh yêu, anh được lớn hơn em. Nhưng nếu trở lại với đời thường, em luôn là cô giáo của anh.

-Hăy trở lại với đời thường.

-Không được.

-Tại sao ?

Vào lúc này, hàng xe nối đuôi chạy chậm tốc độ. Nh́n qua người vợ Nhị Lê yêu quư, chàng bảo:

-Ḿnh hé môi.

Nàng nghe lời, hé môi. Và chàng nghiêng đầu qua hôn nhanh xuống cặp môi của nàng.

Rồi họ im lặng khi đoàn xe thông đường. Nàng hỏi:

-Công việc anh làm có nặng nhọc không?

-Cũng tương đối.

-Anh nói với em là cuối năm nay nghỉ hưu.

-Em nghĩ sao ?

Nàng không đáp lời ngay. Sau vài giây do dự, chàng nói với nàng;

-Anh làm công việc này cho Công ty này đă hơn hai mươi năm. Công việc tuy có nặng, nhưng cũng có phần lợi cho sức khoẻ của ḿnh là tay chân luôn hoạt động hàng ngày. Về lợi tức, nay tương đối khá. Không chỉ đồng lương, mà c̣n có thời gian nghỉ bệnh, thời gian nghỉ phép nữa.

Bỗng dưng chàng ngừng lại, mắt nh́n qua nàng. Nàng cười bảo:

-Anh nói tiếp đi.

Chàng vào chuyện:

-Vợ anh người Huế. Cũng là cô giáo, nhưng ở bậc tiểu học thấp kém hơn em. Nga, là tên nàng. Nga học trường sư phạm khóa 2 năm ở Quy Nhơn. Khi ra trường, may mắn chọn được nhiệm sở gần Huế nên có thời gian học để thi lại Tú Tài II, và lên Đại Học. Nhưng chỉ học ở Đại Học hết năm đầu th́ lập gia đ́nh.

-Thời gian anh bị đi cải tạo, cô ấy c̣n dạy học không ?

-C̣n, nhưng sau hai năm, đời sống khó khăn quá nên đem con về sống với gia đ́nh bên ngoại.

-Anh được mấy cháu rồi.

-Hai, một gái, một trai.

-Có gia đ́nh riêng chưa ?

-Chưa, em ạ.

Nàng cười bảo:

-Anh ngọt ngào quá.

-Với riêng em, biết bao nhiêu cho đủ nhỉ, Nhị Lê.

Nàng hỏi, một giọng hơi nghiêm:

-Em già rồi, anh không nhận ra sao ?

-Không đâu Nhị Lê, em vẫn trẻ đẹp. Giọng nói của em, và h́nh ảnh em hiện diện lúc này vẫn là tuổi hai mươi trong tâm hồn anh.

-Anh quá si t́nh với em.

-Có si t́nh với em, những thư anh viết cho em mới được thật ḷng.

Về tới khu Little Saigon chàng cho xe vào xa lộ Magnolia, qua khỏi hai ngă tư xong rẽ trái vào đại lộ Bolsa.

-Em thích ăn ở đâu ?

Nàng nh́n dăy phố Bolsa qua cửa kính lúc này được hạ xuống. Bỗng nàng nói:

-Ở đây, sợ có người quen biết ḿnh. Ngưng ít giây, nàng tiếp lời, trước khi quen anh, bên đó em thường qua Cali chơi, gặp nhiều bạn văn, lúc này em đến nếu họ biết em t́m anh, sẽ có những lời bàn tán.

-Anh hiểu.

-Anh cho xe chạy một ṿng phố quanh đây, lâu quá, em chưa qua thăm.

Chàng nghe lời, và cho xe chạy chậm, hai người vừa nối lại những câu chuyện mà họ cũng thường trao đổi nhau qua thư, qua điện thoại trước khi gặp nhau. Chàng nói:

-Gặp nhau lần này, lần sau, em cứ ở Chantilly, anh sẽ đến t́m em.

Nàng nói:

-Cứ đến nửa đêm, là có thư anh viết mấy gịng: Anh Hiếu đă đến Chantilly để săn sóc người vợ dấu yêu Nhị Lê . Em ngủ ngon giấc.

-Em và anh đă yêu thương nhau rồi, và mối t́nh này muộn màng nhưng cũng đẹp và lớn như của mối t́nh đầu.

Nàng hỏi:

-Ai là người hạnh phúc trong mối t́nh này ?

-Cả hai.

-Bằng nhau hay hơn kém.

-Tùy cô giáo cho điểm.

Học tṛ mà dám cua cô giáo. Gan lắm. Rồi ṿng tay học tṛ mỗi ngày cứ siết chặt.

Chàng nói:

-Xong cô giáo bị kéo ngă, bất động.

Nàng liếc mắt qua nh́n chàng. Chàng âu yếm nh́n lại nàng, và nói:

-Anh thèm hôn em trong mỗi lần nghe tiếng em nói.

Nàng liền kéo tay chàng, cầm bàn tay để lên môi nàng.

-Ở các thành phố xa, có tiệm ăn của người Việt không ?

-Có chứ, nhiều lắm.

-Em nghĩ là ḿnh đến những nơi đó.

-Em thích ra thành phố biển hay lên thành phố núi.

-Ra biển đi.

Chiếc xe sơn màu đỏ trở lại đường Magnolia, rẽ trái, rồi chạy rất là xa đến Pacific highway là thấy biển. Và dọc con đường này, nàng đưa mắt ngắm biển mênh mông dưới một bầu trời rất ấm áp của mùa thu.

-Hồi đó, em ở Nha Trang bao lâu ?

-Em ở đó cũng lâu, học đến lúc đậu Tú Tài I th́ vào Sài G̣n ? Vào đây, em học trường Gia Long một năm Đệ Nhất C th́ lên Đại Học.

-Trong một lần thư đó, em nói với anh, 19 tuổi em đă vào Đại Học Sư phạm.

-Anh quên rồi đó, năm đầu lên Đại Học, em học ở Văn Khoa.

Chàng mỉm cười và ngắm nàng qua tấm gương nhỏ trên xe.

-Em học quá giỏi. Năm đó, anh có vào Nha Trang ở nhà người bác nghỉ mấy tháng hè.

-Nhà người bác anh ở đâu.

-Ở đường Huỳnh thúc Kháng, khu Phước Hải. Anh nhớ những hàng dừa, ngôi nhà thờ đá, và những chuyến xe lửa buổi chiều rời ga.

-Năm đó, anh học lớp mấy ?

-Em sắp lên lớp 9.

-Chị cũng ở khu Phước Hải. Nhà chị có hiệu sách Vĩnh Hà.

Chàng bỗng giật ḿnh, buông tay lái:

-Nhà sách Vĩnh Hà.

-Đúng rồi.

-Trời đất. Chị Hai không nhận ra em.

-Không, em Hiếu. Nay em đă lớn rồi, đă là người chồng yêu quư của Nhị Lê rồi.

Chàng nghĩ ngợi một lúc, rồi với giọng thân t́nh nói:

-Em Hiếu có người bạn tên Lộc. Lộc và em thường đến hiệu sách của chị. Nhớ một lần đó, chị mời hai đứa em ăn chè đậu. Lộc thích chuyện tṛ với chị, c̣n em thích đứng đọc báo cọp thể thao ở chiếc bàn ngoài dưới mái hiên nhà chị.

-Chị nhớ ra em rồi.

-Và, một lần đó, không có Lộc chỉ riêng ḿnh em với chị ở bàn khách. Ngày xa đó, mái tóc chị xoă vai.

Chàng nhớ h́nh bóng cũ của người con gái với gương mặt trái xoan, chiếc răng khểnh duyên dáng, và trong đôi mắt ánh lên màu hạt dẻ. Nha Trang là một thành phố biển. Nàng không sinh ra ở đó, nhưng lớn lên, và qua một thời thiếu nữ mộng mơ ở thành phố này. Nàng học giỏi, vừa đẹp nữa. Khi nàng rời thành phố này vào Sài G̣n để học năm cuối bậc trung học, rồi lên Đại học, nhưng mỗi năm hè, nàng ra Nha Trang, và trở về lại những tháng ngày cũ êm đềm của ḿnh. Ừ nhỉ, nàng không hay biết một em học sinh Quảng Trị đến thành phố này t́m nàng, rồi biết bao nhiêu năm sau vật đổi, sao dời, cậu em ngày đó nay đă trở thành người chồng yêu quư của nàng. Và, thực là trong huyền nhiệm của mỗi con người riêng biệt, em học sinh tên Hiếu thấy tên nàng, h́nh ảnh nàng xuất hiện trên trang Facebook, ḷng vui quá, xin kết bạn. Nàng bằng ḷng ngay, cho vào. Từ ngày đó, chàng đọc Nhật Kư Thơ của nàng, viết những lời nhận xét về thơ của nàng, rồi trở nên thân thiết, lần hồi qua địa chỉ email riêng, họ trao đổi những thông tin và nhiều, rất nhiều t́nh cảm của nhau. Mới một năm qua thôi, với t́nh bạn văn, t́nh chị em kết nghĩa, cuối cùng là t́nh yêu, cả ba cùng một lúc ràng buộc và dành cho nhau một hạnh phúc lớn lao trong tiếng nói của hai người.

Bỗng nàng sực tỉnh, nghe chàng hỏi:

-Em có ngạc nhiên không ?

-Có chứ. Thật bất ngờ cuối đời ḿnh trong lẻ loi, an phận, bất ngờ có anh đến với em.

-Anh và em yêu nhau, và giúp nhau cho cuộc sống trở nên đẹp như thời tiết trở lại đúng chu kỳ của bốn mùa.

Nàng kéo chàng qua gần ḿnh, và xoa nhẹ bàn tay lên đầu chàng. Và, hai người cùng nh́n lại nhau trong đôi mắt ướt nḥa qua nụ cười nhiều ngấn lệ.

-Em không già đâu, Nhị Lê .

-Em lo sợ, em quá già đối với anh.

-Không đâu, em vẫn đẹp không phôi pha.

Nắng trưa đầy lên trải rộng từ những cánh rừng, những ngọn đồi lan ra tới biển xa. Những con tàu mất hút trong mù sương và ánh nắng. Chiếc xe vào lối đường hẹp và leo lên một quăng dốc. Nh́n về biển bên trái với những ḥn đá lớn rải rác, chàng nói:

-Nơi dốc đèo là một cảnh trong cuốn phim Tant qu’il y aura des hommes.

-Một trong những phim hay về chiến tranh, nàng nói.

Chàng bỗng hỏi:

-Năm em vào Sài G̣n học, rạp Rex đă có chưa ?

-Gọi bằng chị, nghiêm chỉnh nghe em Hiếu.

Chàng đáp ngay:

-Chị hay cô giáo ǵ cũng được hết. Nhưng là vợ Nhị Lê rồi, phải là em.

-Ngon quá nhé. Rồi nàng tiếp lời. Lúc đó, đă có rạp Rex đâu.

Chàng nói:

-Các rạp chiếu bóng ở Sài G̣n, rạp Lê Lợi là nhất. Phim hay, giá vé rẻ không nói rồi. Rạp Lê Lợi c̣n có một hành lang như đường hầm đi vào rạp, hai bên đủ hàng quán nước, quán ăn.

-Anh thích ǵ nhất ở đó.

-Anh thích một ly sinh tố măng cầu và những lát bánh ḿ chiên bột tôm.

-Sao mà giống tôi quá vậy trời, nàng cười lớn.

Xe đổ dốc và thành phố Laguna Beach hiện ra. Chàng bắt đầu cho xe chạy chậm v́ đường chật. Nàng nh́n hai bên, bên trái là băi biển, bên phải là những căn nhà lớn nhỏ nằm trên ngọn đồi và bên dưới những triền dốc. Một lúc sau, chiếc xe đậu bên con đường có để những chiếc đồng hồ ghi giờ.

Chàng nói với nàng:

-Năm đầu tiên đến Mỹ anh làm việc ở thành phố này.

-Anh làm công việc ǵ ?

-Anh đứng bán hàng cho tiệm Circle K.

-Anh làm lâu không ?

-Được hai năm.

-Rồi sao không làm nữa.

-Anh làm ca đêm, rất là mệt mỏi vào giờ buổi sáng xong ca.

Khi ra khỏi xe, chàng giữ bên tay trái ḿnh một cái túi nhỏ trong đó đựng một cuốn sổ b́a cứng và dày, những trang giấy trong cuốn sổ này, là những bài thơ, và những lá thư của hai người từ ngày đó trao đổi, chàng ghi lại để lát nữa đây, trong bữa ăn, chàng sẽ trao cho nàng và nói những lời tha thiết xuất phát từ con tim của chàng. Lúc này, đi bên cạnh người vợ yêu quư của ḿnh, một tay chàng để cho nàng nắm. Những ngón tay chàng đan trong tay nàng trên lối đi qua những con phố chính của thành phố. Và, bên mỗi hàng cây trên từng góc phố, những mái nhà ở hiện ra trong tâm trí hai người ư tưởng về một phần đời c̣n lại, được cất giữ và để dành cho hạnh phúc.

 

Nguyễn Chí Kham

(Trích trong tập Hà Nội, Bướm Trắng )
 

 

art2all.net