NGUYỄN CHÍ KHAM

 

THỜI GIAN

 



 

Hôm ấy mắt cười thắp ánh lửa
Ngày đi qua theo mỗi con tàu
Khắp cả buổi chiều về chưa hết
Không ai hẹn ḿnh trong mai sau

Nhà tôi quanh núi đồi dốc cũ
Vài cây khô hiu quạnh tuổi già
Những dáng mùa thu về nuối tiếc
Một thuở tâm hồn em đi qua

Chiều gọi hoàng hôn tới núi chưa
Ai về trong gió thổi sương mờ
Yêu em trôi giữa đời lưu lạc
Đem cả ḍng sông để đợi chờ

Đôi mắt bao dung người trở lại
Ngày chưa mong những bước thời gian
Cỏ cây không biết nguồn hy vọng
Đi tới ḷng em đẹp dịu dàng


Nguyễn Chí Kham

 

 

 

art2all.net