|
VƯỜN DÂU
Lối cầu thang từ lầu ba đổ xuống nhiều bậc cấp và rẽ
ṿng khúc quanh, hai người yên lặng nhưng trong tôi có một nỗi vui, vừa
bâng khuâng. Buổi sáng nay rời nhà sớm, đến Sở An Sinh thay v́ vào văn
pḥng đợi tôi ghé khu căng tin mua ly cà phê và một chiếc bánh ngọt nhân
đậu xanh. Tôi uống chậm, vừa nghĩ tới công việc những ngày tới, bắt đầu
là khu vực II, luân phiên ba trạm cùng nằm bên trong thành phố Irvine.
Cách đây hai ngày, cô Elly gọi điện thoại mà chừng vào tuần lễ trước tôi
cũng đă nhận được thư báo của cô. Ngồi lâu đến ba mươi phút, tôi rời
căng tin đi bộ tới khu buiding, lên thang máy và gặp Elly. Cô đón khách
ở cửa, lần đầu tiên tôi mới thực sự trông thấy người cán sự phụ trách hồ
sơ của ḿnh. Từ một năm qua, hai bên chỉ hỏi chuyện hoặc trao đổi tin
tức qua điện thoại, và giọng tiếng Việt Elly nói rất thân thiết, nhẹ
nhàng, mỗi lần nghe tôi dễ bị cảm xúc , h́nh dung lên một khuôn mặt rơ
từng nét qua giọng nói, đôi lúc tưởng ḿnh mơ thấy ánh sáng trong nụ
cười. Lúc này, cũng đă trưa. Khi xuống hết cầu thang, hai người chợt dừng bước trên một mặt sân cỏ. Tôi bỗng hỏi: -Giờ nghỉ của cô lâu không ? -Một tiếng. -Cô về nhà chứ ? -Không, tôi ăn ở căng tin. -Sáng nay tôi cũng ngồi uống cà phê ở đó. Hai người lại đi bên nhau, có vẻ bắt đầu thân thiện. Tôi sơ lược cho Elly biết về công việc đang làm, cô lắng nghe, đôi lúc cười lớn tiếng. Có lúc, tay tôi chạm vào những ngón tay của cô, vô t́nh thôi, nhưng nghe cảm được chút êm dịu. -Ông có bận ǵ lắm không ? -Không, giờ yên tâm về nhà. -Tôi mời ông ăn trưa luôn nhé. -Vâng, cám ơn cô. Lúc này là giờ ăn nên khu căng tin đông, nhưng không quá sức ồn ào. Bên ngoài c̣n nhiều bàn, mỗi bàn đều có mái dù che. Hai người t́m được một chỗ phía sau, ngồi đó, trông ra thấy con phố. Cô gái tiếp bàn đến, Elly hỏi tôi: -Ông Duy ăn món ǵ ? -Cô ăn món ǵ, tôi cũng vậy. Elly mỉm cười nh́n qua tôi. Tôi nghe tiếng Anh Elly nói với cô tiếp bàn rất rơ, đúng giọng. Và chút sau, cô tiếp bàn quay đi. -Ông Duy làm việc ở Goodwill lâu chưa ? -Mười bảy năm, cô. Ngồi gần bên nhau, tôi được nh́n rơ hơn một khuôn mặt mà ḿnh đă h́nh dung trước đây qua tiếng nói. Không giống lắm, nhưng có sự tương hợp về tính t́nh, nhân cách. Cô tiếp bàn mang hai khay thức ăn đến. Sau lời cám ơn chúng tôi bắt đầu ăn, vừa tṛ chuyện. -Ông qua Mỹ lâu chưa ? -Hai mươi lăm năm. -C̣n ai bên nhà không ? -C̣n nhiều cô. Gia đ́nh các em tôi. Và ngay lúc đó, tôi kể cho Elly nghe một phần đời của tôi và nhắc đến Hân Ly, người vợ trẻ đă chết trong cùng một chuyến đi vượt biên. Nhưng tôi bỗng ngừng, v́ nghĩ rằng ḿnh là kẻ bất hạnh. Elly lắng nghe, một chút sau chợt hỏi: -Vậy ông đang sống một ḿnh ? -Vâng. Xong bữa ăn, c̣n đến hai mươi phút nên chúng tôi ngồi nán và nói đến chuyện t́nh h́nh chung hiện tại, đến công việc làm và giá sinh hoạt thường ngày. Elly cho biết, mỗi năm lúc giá sinh hoạt tăng tiền hưu bổng cũng được tăng, nhưng không bao nhiêu. Tôi nói: -Nay đă đến tuổi nghỉ hưu, nhưng tôi vẫn đi làm. Có được phần dư dả hơn trước đây, tôi gởi tiền về giúp cho mấy em tôi. -Ông sống một ḿnh, cơm nước sao ? Tôi cảm thấy vui, trả lời. -Tôi nấu ăn lấy, cũng khá, không tệ đâu cô. Elly nh́n lại tôi, nụ cười qua ánh mắt. Rồi cô đứng lên, cầm phiếu đến quầy tính tiền. Trong lúc cô đi, tôi để lại ít tiền lẻ trên bàn. Kim đồng hồ treo tường chỉ gần một giờ. Ra cửa, hai người dừng bước và nói lời chào tạm biệt. Tôi hướng về phía hàng rào, qua một lối cửa nhỏ vào băi đậu xe. Bất chợt ngoái đầu, tôi trông thấy bóng dáng Elly in trong nắng. Tôi nhớ ra chiếc áo sơ mi kẽ sọc cô mặc. Tôi như nghe lại được từng tiếng Việt miền Nam ngày trước ở Sài G̣n. Và nước da trắng trên khuôn mặt Elly cho tôi một sự cảm mến lạ lùng. Vậy là từ hôm nay, tôi có thêm món tiền hưu bổng. Kể ra, tuổi tác và công việc song hành vẫn có thể làm thêm vài ba năm nữa, đến lúc thấy vừa đủ với cuộc sống tôi sẽ hưởng trọn tuổi già. Đă quen với sự đơn lẻ, nên chi không c̣n nỗi buồn ám ảnh qua tâm trí tôi nữa, mà như thấy có niềm vui, tôi hay nghĩ đó cũng là một thứ hạnh phúc. Tôi có sẵn chiếc máy laptop và cái TV làm bạn. Trên laptop, tôi đọc tin tức hàng ngày qua những báo điện tử. C̣n TV 32 inch đặt ở pḥng khách, tôi hay mở xem các chương tŕnh thể thao, hào hứng nhất là các trận cầu tranh giải Cúp C1 với những đội bóng tên tuổi ở Tây Ban Nha, Ư, Ḥa Lan, Pháp. Bốn năm một lần có các giải Olympic, Euro, World Cup rất sôi động, thời gian tranh các giải này tôi thường lấy một số ngày nghỉ phép để ra quán cà phê, hay rủ mấy người bạn về nhà ḿnh để vừa coi, vừa b́nh luận. Ngoài môn bóng tṛn yêu thích, tôi c̣n xem quần vợt. Về đêm, thỉnh thoảng tôi xem lại một số phim cũ ngày trước chiếu ở các rạp Sài G̣n. Những phim xưa nổi tiếng, mở hai đài AMC và FMC là có ngay. Tối qua, tôi coi cuốn phim Le repos du guerrier của đạo diễn Roger Vadim, hai nam nữ tài tử Robert Hossein và Brigitte Bardot diễn xuất. BB là một cô gái bụi đời, có vẻ đẹp thật ngây thơ, nhưng trông gợi cảm, quyến rũ, và những cảnh trong phim cô đóng rất hay, rất thực. Tôi là người ghiền coi phim, thời trẻ, cũng như sau này. Hope Lange, một vai phụ trong phim Le bal des maudits là nữ tài tử đă in dấu ấn đầu tiên vào tâm hồn của đời tôi với một gương mặt quá dịu hiền. Và c̣n nữa, những h́nh ảnh tươi sáng trên cặp mắt mà tôi luôn nhớ đến đó là Claudia Cardinale, Julie Christie và nàng công chúa trong phim Roméo – Juliette, Olivia Hussie. Trên con phố chính, ḍng xe hai chiều đă thấy vắng. Tôi cho xe chạy nhanh về phía cây cầu, sau đó, theo một con đường hẹp đi qua thành phố khác. Tôi không về nhà, mà ghé vào khu chợ của người Việt để mua một ít thức ăn dự trữ trong tuần, rồi tiện sẽ ghé hiệu sách mua vài tờ nhật báo, tuần báo. Sự t́nh cờ, tôi gặp anh Giảng. Sau đôi ba câu chào hỏi, hai người cùng đi đến một quán nước gần chợ. -Lâu nay, anh có ra Factory không ? -Có, vẫn mỗi sáng chủ nhật. -Anh Phú, anh Minh lúc này sao ? -Minh đi Pháp, chưa về. Phú vẫn b́nh thường. Đă quá trưa, nhưng tôi hay quen gọi cà phê mỗi khi gặp bằng hữu. -Nghe nói có hội thảo Nguyễn Du ở San José. -Tuần tới , ḿnh lên đó. Anh Giảng lớn tuổi hơn, học trước tôi đến ba lớp. Nhưng lúc đậu xong Tú Tài II, anh đi dạy học, rồi bị gọi nhập ngũ vào trường Thủ Đức. Tôi quen anh Giảng lúc c̣n ở Huế, rồi gần hơn, Huệ Thu vợ anh có bà con về phía gia đ́nh bên ngoại của mẹ tôi. Huệ Thu học ở Quảng Trị, rồi vào Đồng Khánh Huế. Cô ấy đẹp, được Huế coi là hoa khôi của các trường nữ. Vậy mà đến nay, anh Giảng và cô không c̣n nữa cuộc sống chung, mỗi người đang ở một nơi. Tôi có biết chuyện nhưng không hề hỏi, hoặc đem mảnh đời riêng của hai người ra kể lể, tâm t́nh. Tôi không c̣n hút thuốc, nhưng khói thuốc không làm tôi khó chịu. Anh Giảng quen với thứ thuốc con lạc đà. Vừa đốt xong , anh bạn nói: -Cuối tháng này ḿnh về Việt Nam. -Anh về chơi mấy tháng ? -Không, ḿnh về luôn. Về sống với quê hương. -Anh không thích ở đây nữa sao ? -Không phải vấn đề chọn lựa, nhưng ḿnh muốn về bên nhà. Tôi nghe xong liền thay đổi câu chuyện, và cho anh bạn hay sáng nay tôi lên sở An sinh xă hội làm giấy tờ để nhận hưu bổng hàng tháng. Bỗng nhiên tôi hào hứng với niềm vui khi nói về cô Elly, một phụ nữ đă có tuổi nhưng c̣n giữ được lâu từng nét đẹp, từng giọng nói c̣n nguyên vẹn âm sắc miền Nam của quê hương ḿnh. Anh Giảng nói với tôi: -Về bên nhà, ḿnh sẽ cảm thấy dễ chịu hơn. -Bên nhà, anh c̣n nữa , những ai. -C̣n chứ. Ông bà già và mấy cô em. Tôi chợt nghĩ là nên gặp lại anh bạn lúc khác th́ tiện hơn. Ngồi quán cũng khá lâu, hai người cùng đứng dậy. Nhân tiện, tôi đưa anh Giảng về nhà ở trong một khu mobile home, nằm cuối đường Bushard. Lúc mở cửa xuống xe, đứng ở ngoài anh Giảng bắt tay tôi và từ nụ cười trên đôi mắt anh cho tôi một cảm xúc với nỗi buồn. Về đến nhà, vừa lúc tôi gặp người phát thư. Tiện thể đưa thư cho tôi, và nói xong lời chào ông đi sang nhà cạnh bên. Lúc tra ch́a khóa mở cửa, tôi sực nhớ ḿnh quên mua mấy hộp sữa ông Thọ để pha cà phê mỗi buổi sáng. Rồi mở xong, tôi để cửa trống trở ra xe lấy hết các thứ đă mua ở chợ đem vô nhà rồi bỏ hết vào tủ lạnh. Buổi chiều đang tới. Trong mấy thư vừa nhận, có thư em gái bên nhà gởi qua, và một thư của Huệ Thu. Tôi không ngạc nhiên, v́ đây không phải thư viết lần đầu mà khi nào có những tâm sự thầm kín nàng mới viết, c̣n không, gặp gỡ nhau qua điện thoại. Lần này, với lá thư dày kín hai trang giấy tôi nghĩ rằng nay ḿnh đă hiểu rơ chuyện gia đ́nh của nàng. Ngày tôi rời xa Huế vào Sàigon cũng là ngày Huệ Thu xong năm học cuối ở trường sư phạm Huế. Cô học ban Anh ngữ, hệ 2 năm, sau khi tốt nghiệp sẽ được bổ nhiệm dạy bậc đệ nhất cấp ở các trường trung học tỉnh, thị xă, hay là quận. Ngoài văn bằng giáo dục, cô c̣n có được thêm hai chứng chỉ thi đậu bên trường Văn Khoa. Làng quê của Huệ Thu tên là Đông Nghi nghe lạ, và cũng hay. Từ Đông Nghi cách quê tôi cũng đến mười cây số, không qua sông, nhưng phải băng qua hai cánh đồng rộng, vào một buổi chiều ấy, tôi trông thấy có bóng một cô gái mặc áo trắng đi trên con đường hướng về phía cánh đồng, h́nh ảnh đó, ở trong tôi luôn gợi nghĩ đến cái cảm giác hạnh phúc của gió mùa. Ngoài họ hàng ra, tôi và cô gái cùng tuổi, và chỉ thực sự quen biết nhau vào năm đầu tiên ở bậc trung học. Kỳ thi tuyển lớp Đệ Thất của trường Nguyễn Hoàng, tôi đậu chót, c̣n Huệ Thu đậu hạng khá cao, thứ 10/150 học sinh trúng tuyển. Ngày tựu trường, học sinh mới chúng tôi được chia ra làm hai lớp, B2, toàn nam sinh, c̣n B1, học chung với nữ sinh. Cũng trong năm này, chúng tôi được học trường mới xây xong, sân chơi trồng cây, các pḥng học mát mẻ với nhiều cửa sổ, ngồi trong lớp, có thể trông ra bên ngoài thấy một dăy phố với nhiều nhà ngói đỏ bên kia đường. Số học sinh lớp B1, đúng 70 và vỏn vẹn nữ sinh chỉ có mười cô, ngồi hai bàn đầu đối diện với bàn của thầy cô giáo. Tôi và năm bạn nữa nhỏ nhất lớp, ngồi sau bàn các cô gái có Huệ Thu, Lệ Hiền, Liên Anh. Buổi đầu tiên, tôi và cô gái có t́nh thân rất tự nhiên, dễ thương mến. Cô Thu là học sinh khá, nổi trội nhiều môn học chính, và gần như là nhất lớp. Tôi học chỉ mức trung binh, và nhờ cô, nên vài môn yếu như Anh văn, Pháp văn đến Vạn vật tôi mới có được điểm trung b́nh khi làm bài tập, hay bài thi lục cá nguyệt . Vừa học khá, Huệ Thu lại c̣n được thêm món học bổng để mua sách vở hay có tiền ăn quà vặt. Hai chúng tôi ngày càng trở nên thân, nhưng không hề tỏ lộ một chút ngụ ư nào về tính t́nh trong sự giao tiếp cả. Rồi mùa hè đến, bạn học chia tay, sau ba tháng lại mong gặp nhau ở ngày tựu trường. Năm cuối lớp Đệ Ngũ, bỗng dưng tôi có linh cảm ḿnh sẽ rời xa tỉnh Quảng Trị, xa trường học thân mến mấy năm vừa qua, và nữa, là xa một người bạn gái thân thương. Buổi chiều hôm ấy, sau lễ phát thưởng ở rạp hát Đại Chúng, lúc các cánh cửa mở toang chúng tôi ùa ra ngoài, ồn ào vui vẻ, sôi nổi với không khí mùa hè trên khắp các ngả phố, và những con đường ra vùng ngoại ô hay về đến các làng mạc. Tôi đi bên cạnh Huệ Thu, hai đứa chuyện tṛ thật hồn nhiên, nhưng cô gái xem ra lớn hơn người bạn trai của cô với một gói phần thưởng bọc giấy màu hồng đang cầm trên tay. Một quăng đi bộ khá xa, cảm thấy mỏi chân, cô bạn mời tôi ghé vào quán nước. Quán có mái hiên, bàn ghế mây, trông đơn sơ nhưng thoải mái với cách bày biện bên trong, cũng như, hợp cả với những cảnh trí bên ngoài là hồ sen, những ṿm cây xanh lá, cùng sự quan sát gần xa rất dễ dàng, vừa tầm mắt. Cùng thích món chè đậu xanh đá bào, chúng tôi gọi hai ly. Trong lúc chờ đứa nhỏ chạy bàn mang ra, tôi và cô bạn tiếp nối câu chuyện. Bên ngoài, trên con phố b́nh yên có người đi bộ, hoặc đạp xe ngang qua chúng tôi để mắt trông thấy, trong yên lặng mỗi người lại có ư nghĩ riêng. Tôi chợt hỏi: -Huệ Thu có đi nghỉ hè ở xa không ? -Không, về quê. Về làng Đông Nghi. Tôi nói với giọng khô khan, nhưng trong ḷng thấy vui. -Chuyến xe đ̣ đang chạy trên quốc lộ I, đến huyện Trường Sanh sẽ ngừng đỗ khách ở trạm nhà ga. Nơi đó, không chỉ một ḿnh Huệ Thu xuống thôi, mà có nhiều hành khách nữa. Rồi sau đó, chỉ có một ḿnh nàng đi về quê, băng qua hai cánh đồng cỏ. Một giọng vui, cô gái tiếp lời: -Vậy là hẳn c̣n thiếu một chiếc cầu, một con sông mới thích hợp cho cô nàng. Tôi gật đầu. Trên chiếc khay nhôm mang ra, không chỉ có hai ly chè, tô đá bào, mà c̣n có thêm cả hai ly nước lạnh nữa. Tôi cảm thấy trong ḷng ḿnh vui lạ thường. Vừa ăn, câu chuyện của chúng tôi trở nên thân t́nh, gần gủi. Và, mỗi đứa kể chuyện riêng về gia đ́nh của ḿnh. Tôi chợt yên lặng nh́n đôi mắt Huệ Thu khi được biết cô gái chỉ c̣n mẹ. Ngồi trong quán đă lâu, nh́n ra con đường thấy nắng chiều vừa tắt, lúc ấy, tự tay Huệ Thu mở gói phần thưởng của ḿnh ra xem. Tôi thấy có cả sách học và sách truyện. Rồi Huệ Thu muốn tôi nhận một hai cuốn trong gói phần thưởng của cô để cô được vui. Tôi ái ngại nói lời từ chối, nhưng cô bắt tôi phải nhận. Tôi đưa mắt nh́n Huệ Thu với nụ cười. Không hỏi ǵ tôi nữa, Huệ Thu cầm bút, viết trong cuốn sách truyện một lời đề tặng thân t́nh xong đưa qua cho tôi để giữ làm kỷ niệm. Lúc này đây hồi tưởng lại, bỗng dưng tôi cảm thấy bồi hồi nhớ nghĩ đến hai nhân vật Dũng và Loan trong truyện Đôi bạn của nhà văn Nhất Linh. Mùa hè năm ấy, bỗng dưng gây cho tôi một nỗi buồn. Chừng mười ngày sau băi trường, gia đ́nh tôi rời khỏi Quảng Trị. Ba tôi làm nghề giáo đă lâu năm, nay được thăng ngạch trật, chức vụ lên làm Hiệu trưởng, nhưng phải đi xa. Nơi đến là thị xă Qui Nhơn. Tôi tự nhủ rằng, đi xa, chắc không c̣n thấy ngày gặp lại bạn cũ nữa. Nhưng rồi chỉ ba năm sau, gia đ́nh tôi rời Qui Nhơn trở ra Huế, và cố nhiên, tôi và Huệ Thu đă có ngày gặp lại nhau. Bấy giờ , hai chúng tôi đă học lên lớp lớn ban Tú Tài. Huệ Thu học bên trường nữ Đồng Khánh, ban C, c̣n tôi, học trường tư thục của các sư huynh ḍng La San. Huế, thành phố này có vẻ thích hợp với tâm hồn của cô gái bạn tôi hơn là với tôi. Về ḿnh, tôi nghĩ nhiều đến Sài G̣n, một thành phố tuy xô bồ, nhưng thật tràn đầy sức sống của tuổi trẻ. Tôi không có duyên may với thi cử, vẫn cứ lận đận, sau bốn năm trầy trật chỉ xong được phần 1, c̣n Huệ Thu, nay đă trở thành cô giáo dạy trung học rồi. Vào buổi chiều đó, ngồi bên nhau ở quán nước bên bờ sông Hương, tôi và Huệ Thu nói được nhiều chuyện về tâm sự mỗi đứa, về cả cuộc sống trong tương lai, và có một lời như căn dặn, khuyến khích, cô gái bảo tôi phải cố gắng học lại, đừng nản chí, không lên được Đại Học th́ cũng cố xong phần 2, hoàn tất chương tŕnh trung học. Nghe vậy, tôi chợt ngước mắt nh́n Thu một chút lâu. Ngày hôm sau ra đi, tôi có cảm giác ḿnh trở nên kẻ lữ thứ. Sương mù trên sông Hương chưa tan, những hàng cây dọc con phố Lê Lợi c̣n ngái ngủ, c̣n chịu không khí lạnh dưới lớp sương vẫn c̣n mờ tối và tôi nhận ra được trong tôi có những điều tâm t́nh muốn nói với thành phố của Huệ Thu một lời từ biệt. Bến xe c̣n yên vắng. Vừa bỏ hành lư lên giá xong, tôi trở xuống t́m một quán cà phê ngồi uống để chờ lên đường. Tôi vào quán gần ngay chỗ xe đậu, gọi ly cà phê và chiếc bánh pâté chaud. Tôi uống từng hớp cà phê nóng, vừa đốt điếu thuốc. Nh́n làn khói mỏng, tôi nghĩ đến chuyến đi xa, và ước mong gặp điều may. Không ngờ, Huệ Thu đến. Lúc này trời đă rạng sáng, quanh bến bắt đầu ồn ào. Dọc phố chính Trần Hưng Đạo, tuy những nhà ở và các cửa hiệu chưa mở cửa nhưng đèn đường đă tắt. Trong lúc Huệ Thu dáo dác t́m người quen, tôi đă nhận ra nàng, liền vội rời ghế, rồi sau đó tôi đưa nàng trở lại quán. Đứa nhỏ chạy bàn đi ra, tôi gọi một ly cà phê sữa nóng. Chừng đó thôi, và hai chúng tôi vào câu chuyện. Giọng b́nh thường, Huệ Thu nói: -Ngày mai Huệ Thu ra làng. -Có trở vào Huế nữa không ? -Có chứ. Huệ Thu đến đưa tiễn, nhưng cô gái không buồn, vẫn biểu hiện niềm vui với người bạn trong giọng nói và nụ cười trên đôi mắt. -Vào trong đó, ổn định được công việc, nhớ viết thư. Tôi không đáp lời, chỉ đưa mắt nh́n Thu. Khi đứa nhỏ mang cà phê ra đặt xuống chiếc bàn thấp, tôi không để Thu uống ngay, mà tự ḿnh cầm th́a khuấy lớp sữa cho tan đều rồi mới đưa qua cho nàng. -Anh ở trọ, hay có nhà người quen ? Tôi đáp: -Trước khi đi, đă có nhận được thư của người bạn. Thu cúi mắt nh́n xuống ly cà phê. Tôi nhắc: -Thu uống đi. Tôi cảm thấy chút bâng khuâng làm xao động tâm trí ḿnh. Và, chừng mười phút sau, hai người cùng đứng dậy rời quán. Thu bước đi nhẹ nhàng, sát bên người tôi. Trong ít giây yên lặng, chúng tôi như đang cùng sống với nhau với một sự xúc cảm mơ hồ về hạnh phúc. Và, tôi cầm gói quà bọc trong gói giấy cùa Thu mới đưa với hơi ấm lạ thường. Hành khách lên xe. Cũng có vài người đưa tiễn bạn, người thân như Thu. Thu c̣n đứng bên dưới, ngay chỗ ghế ngoài bên cửa tôi ngồi. -Có dịp, đi Sài G̣n chơi. Thu gật đầu. Trong cặp mắt Thu, h́nh bóng của tôi nguyên vẹn. Người tài xế cất tiếng hỏi anh lơ xe vế hành khách, rồi ngay đó, xe bắt đầu nổ máy. Trong cặp mắt Thu thoáng buồn, và bàn tay hai chúng tôi nắm giữ lấy nhau. -Anh đi nghe. Tôi cúi người xuống hôn bàn tay Thu, thay cho lời giă biệt. Hai người bạn đă chia tay. Trên quốc lộ I, những trạm ngừng để kiểm soát xe thường đặt ngay đầu con đường cái vào quận lỵ. Năm đó, gia đ́nh tôi rời Quảng trị vào Qui Nhơn bằng đường xe lửa, nên chi, tôi không mấy rơ những quang cảnh sinh hoạt ở các thị xă nằm bên đường lộ, mà chỉ được thấy cảnh nhà ga, c̣n thiên nhiên, hầu hết là ruộng đồng và đồi núi ven dăy Trường Sơn. Xe suốt, chạy nhanh. Tới Quảng Ngăi, xe ngừng cho khách xuống nghỉ nửa giờ để làm vệ sinh và ăn trưa. Tôi cảm thấy đói, nên ăn xong dĩa cơm gà, tôi c̣n ăn thêm một tô nhỏ ḿ Quảng. Ngồi dưới mái hiên quán, trong phút thư thả uống nước, hút điếu thuốc, tôi không nghĩ nhiều đến ḿnh, mà thực ḷng có sự quan tâm về tương lai của Huệ Thu. Ít năm xa cách, rồi Huệ Thu sẽ khác, tôi cũng vậy. Nơi này, tỉnh Quảng Ngăi vẫn c̣n nằm trong lănh thổ quân khu I. Chừng 30 cây số nữa là đến gặp con đèo B́nh Đê, qua khỏi con đèo này là vào địa phận tỉnh B́nh Định.
Và khi tới đây, xe lại dừng thêm một chặng nữa v́ sửa
một đoạn đường trên đèo. Có một ông khách hỏi người đứng cạnh bên: -Đèo B́nh Đê có dài không ? -Chừng mười cây số. Một người khác bỗng nói: -Ở miền Trung không có con đèo nào dài và đẹp như đèo Hải Vân. -Ông anh nhận xét xét đúng. -Bên biển, bên con đèo, xe lên xuống quăng nào nh́n cảnh trí cũng thấy đẹp. Vừa đứng bên đường nghe tiếng chuyện tṛ của hành khách, bỗng nhiên tôi trông thấy tới một người phụ nữ từ phía hàng xe đầu đi trở lại, có vẻ như t́m kiếm một ai đó, và người này bắt gặp tôi đang để mắt chú ư đến ḿnh. Rồi tôi lại thấy rơ hơn qua chiếc áo dài nâu một mái tóc, một khuôn mặt, và đôi mắt màu nâu đẹp quá lạ lùng. Nhưng rồi, người này chợt dừng bước khi t́m gặp lại được người quen.
Nguyễn Chí Kham
(Trích trong tiểu thuyết Vườn Dâu )
|