|
VƯỜN DÂU
Melly là một con đường nhỏ nằm trong khu phố H. Con đường này dẫn tới hồ nước nằm bên công viên. Tôi t́nh cờ t́m ra được con đường này, ḷng cảm thấy vui. Hôm nay và ngày mai, tôi đứng ở trạm ABC. Mới khai trương được hơn hai tuần mà đă có đông khách chiếu cố, cho nhiều tặng phẩm khá tốt, sách vở, quần áo, đồ điện tử, TV, computer, hầu hết là của người Việt trong khu Little Saigon. Tôi gặp vài bạn quen, chuyện tṛ vui vẻ, thoải mái. Có những khách lạ nhưng gây được mối thân t́nh đă hỏi riêng tôi về lương bổng công nhân, tôi chỉ cười trả lời, cũng tàm tạm. 11 giờ trưa, tôi đóng cửa đi ăn. Khu vực không có bóng cây nên tôi vào xe dùng bữa ăn đem theo thường ngày. Xong bữa ăn, tôi đọc báo, có khi nghe tin tức thời sự của đài Little Saigon. 12 giờ, tôi trở lại làm việc. Có khách đến cho không thấy tôi, họ để lại ngay dưới chân cầu thang. Tôi mở cửa, đem các thứ hàng đó lên xe, bỏ vào các thùng giấy lớn theo từng loại. Từ chiều qua, số hàng bên các cage đă đầy quá một nửa. Lúc hai giờ chiều, bà Mélanie đến nhưng tôi không ngạc nhiên v́ từ ngày trạm khai trương bà thỉnh thoảng ghé qua xem xét t́nh h́nh. Có khách đông, bà hài ḷng. Và lần này, bà đến với một tấm check trị giá 100 MK của Công ty tặng thưởng cho toàn công nhân ADC đứng ở ngoài các trạm. Tôi nhận tấm check, cám ơn bà. Sau vài lời trao đổi, bà Mélanie cho tôi hay bà sắp nghỉ phép vào ngày thứ hai đầu tuần tới. Tôi nghe lấy làm vui, hỏi bà sẽ làm ǵ với thời gian nghỉ ba tuần. Mélanie nói, tôi sẽ đi Châu Âu mười ngày. Nước đầu tiên là Pháp, sau đó đến Thụy Sĩ, Anh, Đức, Ḥa Lan. Tôi chưa hề đi Châu Âu để biết các quốc gia nằm trong cựu lục địa này, nơi đây, chính là cái nôi văn minh của toàn thế giới. Nhưng cho dù không đi, không đặt chân tới nhưng tôi cũng biết những nơi đó qua phim ảnh, với phương tiện hiện đại, chỉ cần vào trang you tube là ḿnh có mặt khắp mọi nơi. Tại lục địa Châu Âu, nước Pháp rất quen thuộc với thế hệ chúng tôi lúc c̣n đi học, và thời trẻ tuổi. Tôi h́nh dung thấy được khu vườn Luxembourg qua cậu bé Pierre Nozière trong một truyện ngắn nổi tiếng của nhà văn giải Nobel 1921 Anatole France. Trong bản in của nhà xuất bản Hachette, có tranh vẽ phác họa một cậu học tṛ vai đeo cặp sách, hai tay đút túi, trên đầu đội chiếc nón képi vải nâu vừa đi, vừa nhảy nhót như một con chim sẻ. Tôi thích bức vẽ này và luôn h́nh dung cậu bé để nhớ những tháng năm tuổi thơ của ḿnh. Ở Pháp, hàng năm có tổ chức giải quần vợt French open vào đầu tháng sáu, và hai tuần sau đó là cuộc đua xe đạp quốc tế Tour de France. Giải French open rất nổi tiếng với các danh thủ quần vợt như Roger Federer, Rafael Nadal, Novak Djokovic tham dự, đặc biệt giải đấu này được chơi trên sân đất nện màu đỏ gạch. Khi trận đấu khởi tranh, ngồi trên khán đài bạn trông xuống thấy cả mặt sân sáng lên như là một tấm thảm kỳ diệu. Nhưng tôi thích cuộc đua xe đạp Tour de France hơn. Tôi theo dơi cuộc đua này mỗi ngày trên đài ESPN 2. Vừa háo hức trên từng chặng cuộc đua, tôi c̣n được ngắm phong cảnh nước Pháp từ các vùng quê đến những thành phố. Tôi trông thấy dăy núi Alpes, những con đường đèo hiểm trở khi đoàn đua leo núi. Tôi trông thấy những cánh đồng, các trang trại, khi đoàn đua trải dài trên những con đường từ vùng quê vào thành phố. Mỗi chặng đua đều có một chặng nước rút khi về đến đích. Paris, không chỉ là chặng cuối cùng, mà c̣n là ngày hội lớn kết thúc giải đua. Khi đoàn đua về đến thủ đô nước Pháp, hàng trăm ngàn khán giả đứng hai bên đường cổ vũ, vẫy cờ chào đón, và ai cũng mong biết được tay đua nào sẽ mặc chiếc áo vàng chung cuộc. Thế rồi, một màn tŕnh diễn văn hóa thật đẹp mắt làm tôi rất hài ḷng, là vào ngày kết thúc cuộc đua, sau khi đă về đích, tất cả đoàn đua của các nước tham dự diễn hành ṿng quanh những đường phố chính giữa thủ đô Paris. Tôi được nh́n thấy Khải Hoàn Môn, tháp Eiffel, những cây cầu bắc qua sông Seine, nhà thờ Đức Bà và các khu phố nghệ sĩ Latin, Montparnasse nổi tiếng với những công tŕnh kiến trúc nghệ thuật cổ. Người Châu Âu, các nước Châu Âu h́nh như luôn là một biểu tượng của thế giới. Ở Mỹ bạn nh́n thấy sự giàu có, tinh thần dân chủ, nhưng đồng thời có không biết bao nhiêu cuộc bạo loạn, cuộc biểu t́nh, những trận chiến đẫm máu giữa người da đen, da trắng, th́ ở Châu Âu bạn sẽ rất yêu không khí các quán cà phê, những vũ trường âm nhạc, hí viện, các sân cỏ nổi tiếng Wembley, Munich, Nou Camp, Barnebleu, Turin, Milan với những trận đấu bóng tṛn quốc tế. Nước Nga có một diện tích rộng lớn, 2/3 thuộc về Châu Á, nhưng quốc gia này vẫn nằm trong lục địa Châu Âu. Khi nghĩ tới nước Nga, dường như người ta luôn có một cảm giác sợ hăi. Tôi không coi phim ảnh và phong cảnh nước Nga ở bên ngoài, nhưng tôi rất mơ mộng về một nước Nga trong văn học, và nhà văn tôi yêu mến nhất là Antoine Tchékhov. Tolstoi, Dostoievski, Cholokhov, Gogol, Puskhin đều là những tên tuổi lớn của văn học Nga, nhưng khi tôi đọc những truyện và kịch của Tchékhov, tôi mới hiểu ra rằng ḿnh đă yêu mến nước Nga biết nhường nào. Bà Mélanie nguyên là một nhà giáo dạy môn văn chương, nên chi,việc bà thích tiểu thuyết, phim ảnh là lẽ thường. Thế nhưng, chính v́ chịu ảnh hưởng nhiều đến sách vở, mà bà có một cách làm việc rất uyển chuyển không máy móc, nhiêu khê như một số vị tiền nhiệm trong phân ban ADC. Tôi thích cung cách của bà khi gặp gỡ nhân viên cấp dưới. Tôi thích nghe giọng nói của bà mỗi khi có sự ân cần nhắc nhở công nhân tránh những sai lầm trong công việc và hăy cố gắng với tinh thần trách nhiệm được Công ty giao phó cho ḿnh. Mới đó, đă qua mau quăng thời gian từ ngày trạm ABC được khai trương. Khách đến cho đều đặn mỗi giờ. Hầu hết là người Việt, và mỗi lần tiếp khách người Việt tôi có dịp chuyện tṛ thân mật. Có một số khách đem cho những thứ đồ dùng quá tệ, tôi cần giải thích để họ biết rằng Công ty nhận hàng của khách đem cho được bán với giá rẻ, và số tiền thu được dùng trang trải hết mọi chi phí, trong đó, quan trọng nhất là trả lương cho công nhân đến một ngàn người. Tôi cũng giải thích thêm rằng, các thứ khách cho nếu không dùng được th́ công ty phải tốn tiền trong việc đem đổ rác. Hiểu được ư của tôi, những vị khách đó về sau lựa chọn bao nhiêu thứ c̣n tốt đem cho. Lịch sự và tôn trọng nhất là khách mang đến cho bao nào cũng cột dây, các thứ sách báo cho vào thùng, đồ chơi ráp lại đầy đủ các bộ phận và quần áo bao giờ cũng giặt sạch. Trong lúc tôi bận khách, Mélanie đi quan sát, có khi phụ tôi một tay đưa hàng lên trailer. Những khách người Việt thấy vậy rất quư mến bà. Hài ḷng với trạm mới khai trương, Mélanie cám ơn tôi về sự cố gắng chọn t́m được một nơi thuận lợi như ở đây. Ánh Hồng đă nghỉ việc tuần rồi. Lúc này nàng ở nhà, thanh thản với cuộc sống coi như một kỳ nghỉ phép thường niên. Và nàng bắt đầu cảm thấy dễ chịu tưởng như không c̣n mong ước ǵ hơn về cuộc đời. Trở về những ngày tháng hoa mộng, lo nghĩ đến tuổi già khi nhận ra trên mái tóc ḿnh có những sợi bạc, t́nh yêu, t́nh bằng hữu, hết mọi thứ hầu như nàng không quan tâm đến nữa. Ít ra, nàng nhận chân được sự quư hiếm trong hạnh phúc bản thân. Mùa phượng tím đă tàn không nhắc nhở sự nhớ nhung ǵ nữa về người yêu dấu của nàng. Trời đă sang thu. Buổi sáng Ánh Hồng thức dậy muộn, khoác ngoài chiếc áo vareuse, nàng ra vườn ngắm cây cảnh, những bông hoa và lá rụng trong vườn. Nàng tới gần các bông hoa chăm sóc từng cái một. Nàng cầm ống ṿi nước để tưới cây. Những tia nước phun sáng đem lại sự mát mẻ yên b́nh. Khi quay trở vào nhà, nàng đến gian bếp không phải để nghĩ đến các thức ăn cần nấu nướng mà chỉ cần một cảm giác nhẹ nhàng gần gũi với ḿnh. Nàng lấy nước cho vào ấm bắc lên ḷ. Trong lúc chờ nước sôi reo nàng lấy cái phin lọc, cà phê và hộp kem sữa half and half để pha với những thẻ đường viên trắng. Nàng không thích uống cà phê sữa theo cách người Việt. Nàng thích thứ cà phê đen đậm và dùng loại kem sữa uống rất béo, vừa ngon. Khi cà phê pha xong, nàng ngồi ở pḥng ăn vừa uống chậm, vừa đọc báo. Nàng đọc các tờ báo Mỹ, và luôn chú trọng đến mục thời trang. Ánh Hồng có dáng người đẹp, đôi mắt đẹp, khuôn mặt gợi cảm và cuốn hút nên quần áo nàng chọn lựa màu sắc nào cũng thấy bắt mắt. H́nh như mỗi lần trang điểm Ánh Hồng thích được ngắm mái tóc mềm mại, xổ tung xuống trên hai bờ vai đáng yêu nhất của nàng. Tôi chưa gặp lại Ánh Hồng từ hôm nàng nghỉ việc. Trong những gịng ngắn trên e mail, nàng tin cho tôi hay, và kể lại buổi chia tay với anh em đồng nghiệp, nàng hết sức cảm động. Nhưng trong mấy gịng cuối, nàng nói , em rất muốn ḿnh có sự can đảm để ư thức về cuộc sống hiện tại, về tương lai trong cuộc đời. Cuối cùng, hạnh phúc là thời gian mà ḿnh đă dừng bước nh́n những cảnh vật trước mắt ḿnh. Tôi trả lời thư, viết không dài, chỉ khuyên nàng hăy tạm nghỉ ngơi thanh thản để khi khép lại cánh cửa gian nhà, hiện ra con đường trước mặt là ḿnh cất bước. Người ta cũng rất luôn cần đến một sự xa xôi để chờ đợi, nhớ mong. Bây giờ những con đường trong các thành phố tôi đi qua hoa phượng tím đă tàn, trơ trọi lại những hàng cây chỉ c̣n màu xanh của những cành và lá. Ánh Hồng rất yêu thích âm nhạc. Nàng chơi được hai thứ Tây ban cầm và Dương cầm. Nàng có sáng tác vài bản nhạc, lời hát và âm điệu pha trộn chút tâm hồn cổ điển vốn là h́nh ảnh của nàng tôi t́m thấy trong đôi mắt. Tối hôm ấy, sau bữa ăn ở nhà hàng all you can eat, tôi và Ánh Hồng c̣n ngồi nán lại ở bàn vừa uống nước, vừa nhấm nháp các thứ trái cây. Hồng thích hai thứ dứa và xoài. Tôi hỏi nàng về dự định cuốn Hành tŕnh người Việt trên đất Mỹ chừng nào thực hiện, nàng cho biết đang tạm ngưng và cho khởi sự cuộc thi viết về người Việt trong vùng quận Cam. Chừng nửa tiếng sau, chúng tôi rời bàn với tiền tip10 đồng để lại cho người phục vụ. Ra xe, trời đă tối sâu và có mưa nhỏ hạt. Ánh Hồng lái, tôi ngồi cạnh bên. Lâu lâu nàng buông tay cho tôi nắm giữ tay nàng. Tôi cảm thấy êm dịu vô chừng, và rồi, những ngón tay chúng tôi đan vào nhau. -Căn nhà em ở, quang cảnh chung quanh phố thật là sáng sủa. Anh thích lúc đứng ở cửa trước nhà nh́n sang bên kia công viên. -Em mua được căn nhà đó nhờ trúng stock. -Em có chơi stock? -Có, nhưng giờ em không chơi nữa. Tôi hỏi Ánh Hồng về đề mục này. Nàng giải thích khá chi tiết, nhưng thực sự tôi không hiểu được mấy , nhất là một số từ ngữ chuyên môn mà nàng phải dùng tiếng Anh. Tôi như đă quên rằng, Ánh Hồng tốt nghiệp về ngành quản trị kinh doanh. Vừa sực nhớ ra tôi định nói một câu khen nàng, nhưng lại sợ nàng mỉm cười trong ánh mắt ngờ vực. Thế nhưng, Ánh Hồng biết tôi yêu nàng, một câu nói thực, một câu đùa, cả hai đều được gói ghém lại cho t́nh yêu. Mưa không c̣n nhẹ hạt nữa. Các con phố chúng tôi đi qua đều vắng vẻ. Nhà ở, các khu thương mại ướt át trong mưa. Ngồi bên Ánh Hồng mưa trong đêm khiến tôi cảm thấy một nỗi ấm cúng, hạnh phúc, nhưng cũng chạnh ḷng. Lúc này, Ánh Hồng cũng có tâm trạng như tôi. Rồi nàng cho xe chạy chậm, dừng lại giây lát, nàng cài số parking rồi buông tay lái và nghiêng đầu qua để tôi ôm hôn nàng. Tôi hôn lên khuôn mặt, mái tóc và luôn cảm thấy vị ngọt nơi môi mềm ướt của nàng. -Anh muốn đi đâu nữa không ? -Tùy em. Ánh Hồng lái xe ḷng ṿng qua nhiều ngả phố, rồi đi ra biển. Dọc con đường ven biển tôi nghe tiếng sóng biển, nh́n ra ánh đèn xa thấy bóng những con tàu đang di chuyển. Về nhà, mưa khủng khiếp. Chúng tôi ngồi bên nhau với tiếng chuyện tṛ nho nhỏ. -Anh buồn ngủ chưa ? -Chưa. Ánh Hồng tắt máy, hai chúng tôi lùi ra ngồi ở ghế sau bên cạnh nhau. Tôi ôm Ánh Hồng trong ṿng tay ấm áp của ḿnh. Chúng tôi nói chuyện bâng quơ nhưng thật tŕu mến. -Em đi xa, anh nhớ em không ? -Nhớ, nhớ lắm. Lúc nào cũng có em trong tim anh. -Em rất thương anh. -Cám ơn em. Tôi trải rộng cánh tay khi Ánh Hồng ngả đầu xuống trên ḷng ngực tôi. Tôi nghiêng người cúi xuống hôn lên cổ, lên mái tóc, và cặp mắt nàng. Khi cặp môi quấn quít không rời nhau, chúng tôi cảm nhận được hơi thở có mùi vị ngọt thơm như mùi vị trái cây. Tôi dừng nghỉ ít giây trong bóng tối để nh́n gương mặt dịu hiền của Ánh Hồng như thấy được cả một vùng ánh sáng từ trên khuôn mặt tỏa ra. Ánh Hồng khép mắt lại, tôi cúi xuống gần tay mở nhẹ từng chiếc cúc nơi chiếc áo sơ mi hồng của nàng. Lúc tôi kéo nhẹ áo ngực rời ra, Ánh Hồng rùng ḿnh lay động nhẹ mái tóc. Cái vẻ đẹp cả một vùng ánh sáng trên ngực Ánh Hồng hiện ra, tôi hôn đắm đuối, tưởng đă ngất lịm thiếp đi trên khuôn ngực nàng. -Em không muốn xa anh. Có lúc em nghĩ rằng, em sẽ có với anh một đứa con để cho cuộc đời anh bớt cô quạnh, nhưng tuổi em đă lớn, không thể được. -Anh chỉ c̣n có một ḿnh em, một ḿnh em thôi. -Em cũng chỉ có một ḿnh anh. Rồi nàng ngẩng đầu lên, với nụ cười trong câu hỏi: -Được chưa ? Tôi đáp lời, giọng rất vui:
-Quá điều mong ước. Ánh Hồng là của anh, nói ǵ thêm
nữa đây.
Nguyễn Chí Kham
(Trích trong tiểu thuyết Vườn Dâu )
|