|
Nguyễn Hàn Chung
Bịa tạc
trong một cơn
say
Anh không về gặp em trước sau ǵ em cũng
quên anh đi t́m t́nh mới. Em đẹp như tiên nga thế kia vương
tử công tôn bu nhiều như đỉa anh là cái thá ǵ mấy câu thơ
chôm chỉa của đất của trời gửi cho những t́nh nhân chín mươi
chín phần trăm là bịa một phần trăm thiệt sự là em
Đêm nằm cù đum nỗi buồn giống như ghẻ ngứa con cái ghẻ cắn
vào thơ anh bất chấp cái chai chỉ c̣n phân nửa ngu chi mượn
rượu tiêu sầu anh đem men chữa lửa giống gă khờ bật diêm
thách thức thùng xăng
Anh không về gặp em em buồn sao vẫn cười khoe hàm răng đều
tăm tắp trăm năm ư, thôi đi mệt nếu c̣n sống anh thời già
quắp đứng đi luộm thuộm phải có người bồng. Anh tham lam
muốn sống thêm chừng mươi mười năm nhưng em c̣n trẻ vẫn c̣n
người yêu lủ khủ
Đấy là em nói em nhớ thiệt anh, giả dụ, bằng em nói cho vui
th́ anh chỉ cười trừ t́nh nào là t́nh thiên thu bắt nhốt hết
mấy thằng cha con mẹ thi sĩ vẽ bùa cho người ta chiếu bí.
Sắp qua mùa rồi anh đang say bí tỉ thơ khi say hơi khác hôm
thường viết một hơi lăng đăng mù sương anh ra ngă ba đường
chống nạnh
Nè này có thiệt t́nh em đơn hiu quạnh hú lên một tiếng anh
mượn nợ nhà băng tức tốc bay về đếch ngán quan tài, quan
tái, sơn khê
Jun.5.2019
Nguyễn Hàn Chung
|