Nguyễn Hàn Chung

 

 

 

 

 

 

 

Mùa mộng thường


Mùa trời đất Sài Gòn đỏng đảnh mới sáng ngỏ lời rạo rực xuân tình trời trong gió mát tình thắm duyên trao chiều đã ầm ầm giông gió vần vũ mây đen nói lời chia biệt.
Tôi ra đứng ngã ba đường đời một thằng đàn ông lưu linh sợ muốn chết những chiếc xe trốn mưa rú ga tìm kiếm những oan hồn em hồn nhiên phủi bụi tâm tư vướng vào mái tóc.
Mùa trời đất Houston chán ngắt mai sáng mù sương xuân phong hiu hiu buổi trưa oi nồng hạ huyền bưng bức chiều gió lạnh đâu phía bắc tràn về rét run cầm cập .
Máy móc muốn thích nghi ba mùa đã mệt huống hồ gì tôi trái tim đất sét cứ phân vân em ở xa em ở gần em nào đáng giữ lời thương em nào đáng để mình chai mặt nói một câu xanh rờn rồi nấp trong thơ trốn mất tăm mất biệt.
Mùa đời chúng ta niên hạn chập chờn em chơi trò cút bắt tôi chơi trò trốn tìm mà sông cạn khô phơi phong toàn cát đồng sạch khô rơm rạ chỉ có tàn tro đốt đồng bay tung tóe chiều hôm.
Mùa Sài gòn nắng không có em chiều mưa cũng vắng em áo dài váy ngắn quần jean bạc màu anh ra ngồi cà phê chốn cũ bàn chân thường ngộ con đường anh về xứ xa chiều khuya khuất lấp mơ hồ em buộc thắt tình câm.
Chưa một lần ôm em mà vẫn nhớ chưa một lần hẹn nhau mà vẫn chờ chỉ là những lần lẩn quất trong thơ người phiếm chỉ mà tình dâu bể.
Là sương thôi nỗi mù vây kín ơi em phong kín mộng thường!


 

NGUYỄN HÀN CHUNG