Nguyễn Hàn Chung



MƯỜI HAI BÀI BỐN CÂU


1
G i ữ t h ơ m


Tay đảo hạt vàng quên nhỏ lửa
Khói lên khen khét uổng công tình
Chỉ một lần thôi rang sém cháy
Mùi thơm cốm mới đã siêu sinh


2
G h é t e m


Em có tin rằng ta ghét em
ghét dã man thấy mặt là thèm
thèm reo như tiếng phong linh khóc
khóc chán ấp hình em ngủ quên


3
m ỏ n đ ờ i t ư ờ n g t i ế c

mỏn đời tưởng tiếc sợi lông
măng em mịn mướt mà không dám chàng
chấu đâu chỉ dám buộc ràng
câu thơ mà đã xâm xoàng vẹo xiêu


4
Cảm tác:
T H I Ê N L Ý Đ Ộ C H À N H
của T U Ệ S Ỹ


Hành giả vân du đường Thiên lý
Độc hành thăm thẳm núi khe sâu
Gót hài sư trưởng từ vô thỉ
Đã bén màu hương tới cõi sau


5
b ắ t c h ư ớ c ttkh


Từ khi em hết yêu người ấy
anh thấy em huyền ảo vô ngần
bây chừ dẫu ngó anh em háy
anh vẫn tôn thờ một mỹ nhân



6
Đ ắ p


Lời anh ấm áp hơn chăn
đắp lên em suốt mùa băng lạnh lùng
đầu xuân cải đă lên ngồng
từ nay em ngủ sẽ không mặc ǵ



7
V ĩ t h a n h c â m

Biền biệt dòng xuôi sao níu ngược
sao còn mơ tưởng một chiều sông
lỗi tại mùa đau từng báo trước
ta chủ quan đành chịu trống không


8
K h ấ t t h ự c


Chúa nói với tôi người vẫn đợi
tôi về thanh thản giấc bình yên
ngài biết tôi không màng tiên nữ
nhưng thèm khất thực một hồn nhiên



9
Đ ờ n b à đ ờ n ô n g


Đàn bà mới biết đờn bà
Đàn ông muôn thuở vẫn là đờn ông
Đàn ông không biết đờn ông
Đờn bà mới biết đàn ông muốn ǵ


10
t h ơ t ́ n h


sống tận hiến mông lung
chết có người dưng khóc
tình nghiệt kín như bưng
giấu như mèo giấu…tóc



11
Đ í c h t h ự c


Địa ngục có em tôi cũng tới
Huống chi Hà Nội với Sài Gòn
Em không thèm đợi thì tôi đợi
Đợi tới bao giờ em héo hon



12
N h ớ B ằ n g p h i

Đập cổ kính tìm đâu thấy bóng
Xếp tàn y không thấy mùi hơi
Miểng vỡ cắt vào tay máu loãng
Xe cứu thương tới đã lạc thời

16/7/2021

Nguyễn Hàn Chung
 

~~oOo~~