|
Ánh Tuyết
(Đánh thức than hồng –NXB Hội Nhà Văn
2005)
Lời b́nh của Nguyễn Đức Mù
Sương Tuổi nào là tuổi c̣n thuở nhận hoa của người, tuổi nào th́ mất quyền công dân t́nh yêu ? Theo thiển ư của kẻ này th́ bất kỳ ở thuở tuổi nào cũng ‘’ c̣n ‘’cả . Người trẻ trung tươi như hoa nhận cái đẹp của hoa tươi, người già cỗi như hoa úa mà thậm chí hoa tàn nhận cái đẹp riêng của hoa tàn. Chẳng thế mà cụ Nguyễn Tiên Điền bật đèn xanh cho chàng Kim thốt một lời nghịch lư mà thuận t́nh đó sao : ‘’hoa tàn mà lại thêm tươi- trăng tàn mà lại hơn mười rằm xưa ‘’ T́nh yêu nào phải độc quyền của tuổi trẻ. Nhà thơ Phan Khôi đă từng khơi mở quyền yêu của cặp t́nh xưa hom hem, héo hắt trong bài thơ T́nh già bất hủ ‘’Hai mươi bốn năm sau, t́nh cờ đất khách gặp nhau - Đôi cái đầu đều bạc’’ thế mà bất chấp cái dâu bể hai mươi bốn năm trời họ vẫn c̣n ‘’ liếc đưa nhau đi rồi, con mắt c̣n có đuôi ‘’. C̣n sâu đậm hơn gấp bội lần việc nhận hoa của đôi trẻ đấy chứ! Thật thế, có khi t́nh yêu đă lặm vào phế phủ nó c̣n công phá ghê gớm gấp mấy lần cái t́nh yêu bùng phát mănh liệt nhưng chóng lụi tàn của nam nữ thanh niên ! Nghĩ thế mà nghe em than thở ‘’Bồi hồi ḿnh với ḿnh thôi- Bước cao, bước thấp đường đời chênh vênh ‘’, anh vẫn thấy một nỗi xót xa không thể ḱm nén. Em than oán cái gă thời gian vô t́nh ‘’ năm qua nhanh tháng qua nhanh ‘’ người con gái ‘’ mới thôi đă lại mấp mênh cái già ‘’ để rồi bóng h́nh năm cũ như ‘’ ảo ảnh phía xa’’ c̣n chủ thể trữ t́nh th́ lại ‘’mải mê vớt trăng ngà đáy sông ‘’. Ai vớt? Tác giả không nói rơ rành em hay là anh, tác giả lại hạ đại từ " ta " như là sự khái quát một quy luật vĩnh hằng tất yếu: không ai đủ sức ‘’lạy muôn v́ tinh tú nhé –xin đừng luân chuyển để thời gian - chậm đi……” nên đành phải làm một công việc lăng mạn đấy, thi vị đấy mà cũng đầy xót xa cay đắng bởi có ai dẫu là thi tiên họ Lư chăng nữa vớt bóng t́m xưa đặng nào ? Câu thơ "Dốc bồ, thương kẻ ăn đong " tác giả cũng dùng lối nói phiếm chỉ không khẳng định ai dốc bồ bố thí cho kẻ ăn đong một chút cho t́nh yêu nhưng đến câu thơ tiếp theo ‘’xót cơn đại hạn, khát trông mưa rào ‘’ th́ cái tôi chủ thể buộc phải xuất đầu lộ diện. Ai găp cơn đại hạn, khát khao một trận mưa rào nữa nếu không phải là tác giả sau khi cúi thân vớt cái trăng ngà lên cồn cào một nỗi “xuân đi xuân lại lại’’ khi bắt gặp cái ngày t́nh yêu dạt dào tuôn chảy vào cái bồ t́nh yêu trống không trong tâm hồn nữ sĩ.
Xin được chung vốn với tác giả mấy câu
thơ của người b́nh “Bây giờ có thể người ta chán những
người già đang yêu –Khi họ chiều- những người già không dám
yêu mới làm ta chán ‘’.
|