Nguyên Lạc

 

PHIẾN MƯA THU


 

Mưa thu. mưa hăy cứ rơi !
Xếp từng phiến nhớ. hồn tôi kiếm t́m
Thấy. t́nh tôi đẫm ướt nhem !
Thấy. ai rạng rỡ trong đêm phố nào

Mưa rơi tháng chín. lao xao
Thấy. ṿng tay ấm thân nao run t́nh
Hương quỳnh ngọt đẫm môi xinh
Thấy. ai ngất lịm nụ hôn t́nh đầu

Mưa giờ. ngoài ấy mưa mau !
Sao không trôi. những lời đau t́nh buồn ?
Đă rồi kư ức tôi chôn
Mưa chi. tôi phải ưu phiền khơi lên ?

T́m trong phiến nhớ. cố quên
Thấy. tôi ngày ấy đứng bên hiên đời !
Mưa. thi đan lưới rơi rơi
Người. th́ vui bước bên người nào kia !

Mưa thu nay gọi người về
Thấy. trong phiến nhớ lời thề ướt nhem !
Mưa ơi. nhẹ tiếng nghe không !
Kẻo rồi lay động nỗi ḷng người xưa !

Mưa ơi. lạnh đă đủ vừa !
Để tim tôi nhói. t́nh xa thuở nào !
Ngưng đi. điệp khúc hư hao !
Để tôi xếp lại. phiến nao mất người!

Nguyên Lạc

 

 

art2all.net