Nguyên Lạc


RƯỢU

 

CHIỀU NGHIÊNG CHÉN 1

(Nhớ bạn: Tr/uý Phan Đình Huệ)

Chiều ngất lạnh thấu hồn luân lạc
Nâng chén sầu ta lại mời ta!

Gió
như oán
lay bao nỗi nhớ!
Tháng tư nào khóc hận can qua!

Ước có bạn cùng nhau đối ẩm
Rượu ly tràn đủ ấm đời nhau!

Bốn mươi năm mây tan mất dấu
Nghiêng chén này
trách cuộc bể dâu!

Rượu này nghiêng
đổ
khóc nhau
Chén nầy đập vỡ
Kiếp nào say chung?!



 

CHIỀU NGHIÊNG CHÉN 2

Rượu nay tôi lại mời tôi
Chiều hôm nắng quái
đổ dài bóng say!

Chén nghiêng
rượu đổ chiều này
Khóc người tri kỷ
trời bày cuộc đau!

Lệ rơi
cùng rượu trộn màu
thấm lòng đất lạnh
Sầu sao vẫn còn?!




CHIỀU ĐỘC ẨM

Tay nâng chén rượu chiều này
Mời ai chẳng biết...
thôi mời bóng ta
Như buồn mây vội bay xa
Để ta cùng với bóng tà huy phai

Sương đêm thắm lạnh vai rồi
Tiếng đời đồng vọng
từng hồi chuông khuya
Muôn trùng điệp khúc não nề
Nỗi buồn thiên cổ lại về đêm nay!

Đường đêm một bóng đổ dài
Rượu say sao chẳng?
Tình ai vẫn đầy!




RƯỢU SẦU

Giơ tay gắp một miếng mồi
Gắp luôn sầu ấy
Thói đời đắng cay!
Uống vào
sao rượu chẳng say?
Trào ra
nỗi nhớ
sầu ai nghìn trùng!

Giận ta ...
rồi lại thương mình!
Giận người...cố giận
nhưng hình như không?

Làm sao giữ được mây hồng?
Phù hoa chẳng được
mà mong cuối đời!




LỜI GỞI BẠN KHATIEMLY
TÌNH VÀ TỬU


"Hữu bằng tự viễn phương lai bất diệc lạc hồ!" [*]
Văn chương chữ nghĩa một bồ
Tửu lượng đâu kém ông Tàu ôm trăng
Ông kia say chết dưới sông
Bạn say không "chết nhăn răng", sống đời
Câu thơ bài phú tuyệt vời
Mừng ông tôi viết đôi lời hoan ca
Gẫm ra trong cõi ta bà
Tửu Tình hai chữ khéo là mến nhau!
Tửu vào Tình sẽ thắm sâu
Tình và Tửu mãi ngàn sau phiêu bồng!

Nguyên Lạc

.........
[*] Hữu bằng tự viễn phương lai bất diệc lạc hồ - Luận ngữ
Niềm vui nào bằng có được người bạn từ xa đến thăm

 

 

art2all.net