Nguyên Lạc



 

RƯỢU SẦU
Cử bôi tiêu sầu sầu cánh sầu - Lư Bạch
.
Hương xưa giờ mãi còn vương
Người xưa nhân ảnh khói sương mây trời
Xuân thu lạnh một ḍng xuôi!
Ngàn năm thơ cổ "Cử bôi tiêu sầu"
"Tiêu sầu nâng chén càng sầu"

Đêm trăng lưu xứ một màu tàn phai
Tìm đâu tri kỷ cùng say?
Thì thôi độc ẩm thở dài hư không!
.
Nguyên Lạc




QUÊN ĐI RỈ SÉT THỜI GIAN
.
Tàn y c̣n lại chút hơi
Ôm em kỷ niệm một thời...
Nhớ không?
Còn gì đâu nữa mà mong
Vầng trăng khuyết tật
Thôi đành xưa sau
Giọt sầu hãy uống buồn nhau
Đếm chi vinh nhục?
Đã màu rêu xanh
.
Quên đi rỉ sét thời gian!
Khóa đi ngăn nhớ ném nhanh cái chìa
Não nùng chi thuở ly chia?
"Hoàng Hà nước chảy có về lại đâu?"
.
Dĩ nhiên sau cuộc bể dâu
Nhân sinh tan mộng!
Còn câu đoạn trường
Dĩ nhiên mây trắng viễn phương
Lách lau nắng quái bình thường chiều rơi
Lạnh lùng mùa chuyển thế thôi
Trăng tròn rồi khuyết cuộc đời đổi thay
.
Tàn y còn lại chút hơi
Mở chi ngăn nhớ để rồi hương bay?
Thì thôi cô lữ chút nầy
Hương xưa ngày cũ nỗi hoài cố nhân!
.
.
Nguyên Lạc




ĐÊM TÓC XƠA
.
Trăng khuyết đêm mông lung
Âm vọng tiếng muôn trùng
Điệp khúc buồn kinh tụng
Ru hồn người lưu vong
.
Gió lay lá thì thầm
Nhạc trầm cung nhớ mong
Dư âm lời tình khẽ
Huyền ảo trời mù sương!
.
Cố nhân ơi nhớ thương
Đêm tóc xõa hương trầm
Hở áo lộ ngực rằm
Dung nham bùng thanh tân
.
Đất khách niềm cô đơn
Trăng khuyết màu vấn vương
Lệ nến đêm tim lụn
Ngũ âm khúc nghìn trùng
.
Bao năm rồi tha hương
Từ cuộc đó tang thương
Đêm tóc xõa ngực rằm
Mùi hương người trăm năm
.
Bao năm rồi cố nhân
Sâm Thương chia đôi đường
Tóc đời xuân thu điểm
"Khanh ơi vẫn một phương"
.
Mở chi ngăn ký ức?
Để bay ra mùi hương!
"Sông Tương đà ly cách
Nước sao uống chung nguồn?"

Còn đây niềm cay đắng
Thăm thẳm bờ đại dương
Thì thôi rượu độc ẩm
Mời trăng người tri âm!
.
Trăng khuyết đêm tha hương
Nỉ non khúc vô thường
Có một người cô lữ
Hồ trường "vọng nhất phương"
.
Nguyên Lạc





VỜI QUÊ
.
Lam dương hướng ấy chiều đến vội
Thấy những tàn phai mộng cuối trời
Đồng vọng mùa sang lời rất khẽ
Vời nhớ quê hương ngút phương đoài
.
Sao nhớ chi câu thơ ly khách
Chuyện ngàn xưa buồn tiếp đời nay
Sầu ly hương đong đầy mắt khách
Sao chẳng say ly rượu chiều này?
.
Nhớ lắm cố hương ḍng sông Hậu
Ṛng lớn hoa trôi tím biếc màu
Thương lắm quê tôi vườn trái ngọt
Sầu riêng môi mật mớm t́nh nhau
.
Ra đi là biết rồi không thể…
Mang theo hồn thơ cổ người xưa
Mang theo chút t́nh quê để nhớ
Và chút mùi hương ngất một thời
.
Tha hương luân lạc đầu có bạc
Vẫn măi trong tôi cố quận nào
Bạc đầu t́nh ấy làm sao bạc?
Cách chi phai nhạt vị ngọt ngào?
.
Vẫn măi trong tôi vườn trái ngọt
Trăm năm môi mật mớm t́nh nhau
Lữ khách vời quê đoài đoạn mắt
Tri kỷ người đâu?
Nắng quái sầu!

.
Nguyên Lạc
 

 

 

 

art2all.net