THU DĨ NHIÊN
.
1
Mùa xoay chuyển dĩ nhiên thu đến
Tiếng thu phong xào xạc lá vàng
Ta dĩ nhiên bên trời thu vắng
Nghe trong hồn sóng vỗ mênh mang!
Ta dĩ nhiên không quên gác vắng
Đêm rên t́nh ḥa nhịp mưa mau!
Và dĩ nhiên hận ngày dâu bể
Tang thương đời chia rẽ t́nh nhau!
.
Ta dĩ nhiên bên trời đau đáu
Nhớ một người bến cũ đêm nao!
Lệ lưng tṛng bên cây bần rũ
Dõi thuyền xuôi ḍng thảm tím màu!
Cơn băo dữ cuộc đời hung hăn
Cuốn bay đi ước vọng đam mê!
Xóa tan đi yêu dấu hẹn thề!
Đành vĩnh biệt em ơi vĩnh biệt!
.
2
Mùa xoay chuyển dĩ nhiên thu đến
Thu dĩ nhiên buồn thảm buồn thê!
Chiều cô lữ tiếng thu ru mộng
Khúc cung thương thu gọi tình về!
Và dĩ nhiên thu nơi xứ lạ
Rượu tràn môi say để quên người!
Quên. Cố quên. Hãy cố quên thôi!
Nhớ chi tôi ơi? bóng hình ngày cũ
.
Dĩ nhiên cố quên nghĩa là còn nhớ
Càng cố quên lòng càng nhớ... khôn nguôi!
Làm cách gì mà không nhớ đây?
Nhớ lắm em ơi! tiếng tình đêm mưa thu đó!
Đêm dâng hiến đêm ái ân gác trọ
Dù trăm năm hay đến cả nghìn năm
Ta rất biết rằng mình không thể...
Tình y nguyên em có biết không?
.
Nguyên Lạc
art2all.net