PHAN NHƯ

 

Đ Ạ I   N G U Y Ệ N

 


Có khi ngồi thu lu góc khuất
Dường như tuyệt vọng khôn kham
Bỗng nghe leng keng tiếng gậy khua vàng
Dáng người uy nghi ba cơi
Trên tay cầm viên ngọc sáng
Tận cùng tăm tối xua tan
Nam Mô Địa Tạng Vương Bồ Tát

Niệm danh người: Đệ Nhứt Từ Bi
Thệ nguyện độ cả loài cùng hung cực ác
Gọi tên người: Vô Cùng Lăng Mạn
Muôn kiếp rong chơi cát bụi ta bà
Đợi cho đến viễn khách cuối cùng
Qua được bến bờ kia
Chao ơi! Thiên nhơn cũng giựt ḿnh
Chạnh ḷng ngạ quỹ súc sinh
Nam Mô Địa Tạng Vương Bồ Tát

Nhớ xưa hiện thân Thánh Nữ
T́m mẹ địa ngục chín tầng
Chân bước nở hoa sen
Từ bi muôn ngh́n đoá
Sáng ngời Bồ Đề tâm
Lay chuyển ma vương động ḷng la sát
Mở cánh cửa A-Tỳ
Đưa mẹ về cơi thiên

Trên tay vẫn là viên ngọc sáng
Leng keng tiếng gậy khua vàng
Một ḿnh lang thang ba cơi
Có ai chừ hơn lăng mạn
Rong chơi cát bụi ta bà
Chờ cho tới người cuối cùng
Lơ ngơ láo ngáo
Qua được bến bờ kia
Nhưng biết đến bao giờ
Khi kẻ cuối cùng lơ ngơ láo ngáo
Chính là Ta?

Bổn nguyện khó viên thành
Nên chi là Đại nguyện?
Chỉ nghe đến hồng danh
Đă ấm ḷng ba cơi
Nam Mô Địa Tạng Vương Bồ Tát


Phan như 7/2014
 

 

 

trang phan như

chân trần

art2all.net