PHÙNG-QUÂN

 

 

BÊN TRỜI HIU QUẠNH *

Người chọn trời Tây ta đành không
Sông Seine mai mốt sẽ quen ḍng
Từ đây đất khách con đường rộng
Chẳng lẽ đi về bàn tay không ?!

Người chọn trời Tây ta trời Đông
Sông Seine con nước có đôi ḍng ?
Từ nay xa cách muôn trùng sóng
Đường tàu ở lại vẫn song song ...

Người tận trời Tây ta trời Đông
Sông Seine đâu nước chảy đôi ḍng
Lỡ bước nên ta đành phận mỏng
Lâu rồi ai có nhớ hay không ?

Người ở trời Tây ta th́ không
Sông Seine con nước vẫn muôn trùng
Trăng theo ly khách soi t́m bóng
Ḍng đời bao ngả quá mung lung !

Người ở trời Tây ta th́ không
Sông Seine nay đă hẳn yên ḷng
Đôi khi ai nhắc thời hoa mộng
Ta viết bài thơ để nhớ mong.

PHÙNG QUÂN

 

 

* Sau ngày 30 tháng Tư 1975, v́ t́nh trạng cư trú bất ổn của các sinh viên VNCH tại Nhật Bản, một số sinh viên đă t́m đường sang Pháp xin tị nạn.

Bài thơ là chút hoài niệm về mùa hè 1975, PQ ra tiễn chân bạn bè tại phi trường Haneda sang Pháp.



 

NGƯỜI CHỌN TRỜI TÂY TA ĐÀNH KHÔNG

 

Ư thơ : PHÙNG QUÂN ( Bên Trời Hiu Quạnh )
Nhạc : ĐINH THẾ DŨNG
Ḥa âm : GIANG ĐÔNG

Ca sĩ : DIỆU HIỀN




 

Lyrics:

Paris bây giờ hoa tuyết chắc bay trong mưa đông?
Paris thu về c̣n ghé vườn Luxembourg không?
Paris ghế bành hè phố quán cà phê
Phong cầm réo rắt những trưa hè
Chim trời lượn bay có nhắn giùm ta bao nhớ mong?

Người ở trời Tây ta th́ không
Ḍng Seine con nước vẫn muôn trùng
Trăng theo ly khách soi t́m bóng
Ḷng đời bao ngả quá mông lung

Người chọn trời Tây ta trời Đông
Buồn vui theo nước cũng chia ḍng
Thôi nay xa cách muôn trùng sóng
Đường đời xuôi ngược vẫn long đong.

Paris người về c̣n nhớ sáng sương ga Lyon
Paris toa tàu đêm vắng đường lên Saint Michel
Paris gác lạnh tê tái suốt mùa đông
Quê người thấm thía vết thương ḷng
Ôm sầu lữ thứ đêm vắng ḿnh ai trong giá băng?

Người tận trời Tây ta tận Đông
Ḍng Seine mai mốt sẽ quen ḷng
Trăng theo ly khách nguôi t́m bóng
Ḷng đời trôi nổi bước phiêu bồng

Người ở trời Tây ta đành không
Ḍng Seine nay chắc đă yên ḷng
Mai sau ai nhắc bao ngày ấy
Đường đời bao ngả bước lưu vong.

§

Paris người về c̣n nhớ sáng sương ga Lyon
Paris toa tàu đêm vắng đường lên Saint Michel
Paris gác lạnh tê tái suốt mùa đông
Quê người thấm thía vết thương ḷng
Ôm sầu lữ thứ đêm vắng ḿnh ai trong giá băng?

Người tận trời Tây ta tận Đông
Ḍng Seine mai mốt sẽ quen ḷng
Trăng theo ly khách nguôi t́m bóng
Ḷng đời trôi nổi bước phiêu bồng

Người ở trời Tây ta đành không
Ḍng Seine nay chắc đă yên ḷng
Mai sau ai nhắc bao ngày ấy
Đường đời bao ngả bước lưu vong.