|
PHÙ-TANG MỘT CHUYẾN TRỞ VỀ
Bốn mươi hai năm trường xa cách ấy, khoảng thời gian chắc chắn phải được kể là dài, nếu không muốn nói là dài hơn so với rất nhiều nửa đời người. Mỗi bước chân trở về, quanh co t́m lại con phố cũ, thăm lại láng giềng xưa rồi được hàn huyên giữa ân t́nh bạn hữu là những giây phút quí báu và hạnh phúc nhất của PQ. Khiến kẻ phương xa cứ ngây ngất, bùi ngùi như được nhớ lại cả một thời niên thiếu, cái thuở mà khi đó chỉ biết năng động, hăng hái bước đi và chưa hề nghĩ đến giây phút chung cuộc quay về. Hơn bốn mươi năm sau mới được nh́n lại từng tên đường, quay trở lại đứng trên từng sân ga, ngắm nh́n từng góc phố, nghe lại những thanh âm quen thuộc, và bỗng dưng cũng là chứng nhân cho những mất hút đổi dời để chợt thấy rưng rưng yêu người, yêu đời hơn, biết trân quí thêm cho những ngày tháng tương lai c̣n lại trước mắt.
Cô giáo dạy lớp Nhật ngữ vỡ ḷng năm nao, mảnh khảnh xương mai, mừng rỡ ra tận ga đón chàng học tṛ cũ năm xưa, rồi cùng thả bộ từ nhà ga Okubo về đến trường Nhật ngữ. Thày tṛ vừa đi vừa ôn lại bao nhiêu kỷ niệm năm xưa và nhắc đến những người muôn năm cũ đă không c̣n. Ngôi trường Nhật ngữ đă thay tên và khuôn viên trường bây giờ đă thay đổi khác xưa nhiều lắm.
Con dốc dài thăm thẳm dẫn lên Đại học Meisei xa xôi, vẫn kiêu kỳ diệu vợi và cao ngất tầng xanh. Không ngờ trong đời vẫn c̣n thêm được một lần vượt qua con dốc lên tới đỉnh đồi. Có những lúc đă dừng chân thật lâu trên lưng chừng con dốc, ngắm nh́n những khóm tulip đang độ nở hoa, gợi nhớ cả một thời xuân sắc. Cũng đă không quên ghé vào thăm lại câu lạc bộ sinh viên, ngồi yên lặng nhâm nhi hết chén cơm trưa gạo dẻo, như thể muốn được tận hưởng hương vị của từng hạt gạo trong pḥng ăn, rồi nh́n các khuôn mặt trẻ trung, vô tư qua lại như để được nhung nhớ thêm về một thời xa lắc:
"Bây giờ ngồi đây trên sân cỏ ngập nắng, anh cứ muốn kéo dài những cảm giác b́nh yên này măi. Có một chút ǵ thân quen mà buổi sáng hôm nay t́nh cờ anh vừa thấy lại. Anh không muốn nghĩ thêm về một điều ǵ khác, ngay cả đến những giờ học sắp tới. Bởi v́ anh biết rằng, buổi chiều nay hay chiều mai, anh cũng sẽ lại trở về từ đỉnh đồi qua con dốc. Khi đó màn trời có thể đă đổ tối và trên ngọn đồi trước mặt nhà ai cũng đă lên đèn. Có một chút ǵ ấm cúng mà xa xôi vẫn thường làm anh mơ ước về một sự xum vầy. Nhưng bây giờ trên sân cỏ đầy nắng, anh cảm thấy thích buổi sáng hôm nay kỳ lạ, v́ tự nhiên anh có cảm giác như đang vừa bắt gặp đâu đó một nụ cười, ẩn hiện đâu đây một mùi hương." (...BUỔI SÁNG TRÊN ĐỒI, Meisei 1973)
Chưa hết... và kể sao cho xiết, tâm trạng buồn vui lẫn lộn trong lúc c̣n đang ngồi chờ chuyến bay chiều về lại Cali, th́ ngay tại phi trường Narita nhận được mail của bạn hữu ở Tokyo, gửi lời chúc thượng lộ b́nh an kèm thêm bài thơ Hoài Niệm, thay cho lời tiễn biệt, làm kẻ ra đi thêm bâng khuâng và cảm động khôn cùng...
Mùa Anh Đào năm nay, phải đợi hơn bốn mươi năm sau, kẻ tha phương mới có dịp trở về, đi trên những con đường rợp bóng hoa đào khắp chốn Phù Tang. Trên mỗi nơi chốn đi qua, PQ đă ghi lại những cảm xúc bâng khuâng, không hiểu sao lại đến rất tự nhiên trong tâm hồn ḿnh như vậy!
Mỗi bài thơ ngắn đó, có
lẽ chỉ nên xem như từng viên sỏi nhỏ, dấu mốc trên đường đi,
giống như trong câu truyện cổ tích với cậu bé tư hon năm
xưa, vẫn thường dấu kỹ trong túi quần những viên sỏi nhỏ,
kín đáo rải lại trên đường... để biết đâu sẽ t́m được lối
quay về không chừng?!
PHÙNG QUÂN Hàng Gió, 10 tháng Năm 2017.
|