đặng lệ Khánh
 

Buồn Sinh Nhật

 

Mỗi năm ngày sinh nhật

Ḿnh lại tự hỏi ḿnh

Giá như  ngày xưa ấy

Đừng nhập cơi nhân sinh

 

Ḿnh sẽ là kẻ khác

Không khờ dại ngây thơ

Chẳng cúi đầu nhắm mắt

Tin những điều vu vơ

 

Soi gương ḿnh sẽ thấy

Một mái tóc mượt mà

Một đôi môi mọng đỏ

Trắng mịn một làn da

 

Ḿnh sẽ chơm chớp mắt

Khoe đôi hàng mi cong

Sẽ mỉm cười e ấp

Sẽ thơm như mật ong

 

Ḿnh sẽ không t́m cách

Trốn đối mặt người dưng

Sẽ không cần đánh phấn

Mà vẫn lắm người thương

 

Ḿnh sẽ hiền giống mẹ

Sẽ nghệ sĩ  như cha

Khỏi cần giày cao gót

Vẫn đứng bằng người ta

 

Ḿnh sẽ dâng cơm nước

Sẽ âu yếm nuôi con

Là vợ hiền dâu thảo

Trong ngoài đẹp như gương

 

Nhưng ngày xưa đă lỡ

Đang là hạt bụi bay

Ham vui vào quán trọ

Uống nhầm ly rượu cay

 

Ṿng tay xin lỗi Mẹ

Cúi đầu tạ ơn Cha

Đừng buồn Em, Anh nhé

Em suốt đời ngu ngơ

 

Chẳng c̣n bao lâu nữa

Trả xong nợ trần gian

Ḿnh lại là hạt bụi

Tha hồ trôi thênh thang


Đặng Lệ Khánh

 

 

th́ thầm với thơ
thơ văn

art2all.net