Đặng Lệ Khnh

 

GỌI

 

 

 

Cỏ  xanh rồi sao ngại ngần bước xuống
Đ cuối thu l rụng ngập đầy thềm
Những con sếu cuối ma bay vội v
Về phương Nam tm nắng ấm dịu m

Lng ước g như cnh chim tung gi
Theo đường bay đ vạch sẵn cuối trời
Sẽ đp xuống giấu mnh trong cnh nhỏ
V an nhin từ bỏ cuộc rong chơi

Ngồi tần ngần nhn đi giy đầy bụi
Bụi thn quen bm từ thuở biết buồn
Bạc phếch mu thăng trầm qua năm thng
Kỷ niệm dng đầy ngy ngất tỏa hương

 

Bỏ đi thi những bng hnh năm cũ

Những buồn vui đang bm vu trong hồn

Bỏ đi hết những tia nhn tru mến

Những đm di, những chiều tm bng khung

Tay ngập ngừng tho dy rng trăm mối
Cởi đi giy với một cht rưng rưng
Đặt chn trần ln cỏ xanh mềm mại
Bn kia bờ thấp thong bng người thương

Vội đi thi, trời cuối thu rồi đ
Gi ma đng đang chờ ko my mờ
Vạt cỏ xanh nng niu từng l nhỏ
Sẽ a tn chm đắm dưới cơn mưa

Người thương ơi đưa tay cho em nắm
Bn dưới chn đang run rẫy từng cơn
Hy dắt em ln bờ kia đầy nắng
L tay anh ? Hay chỉ sợi tơ bung ?

Đặng Lệ Khnh

 


 

art2all.net