Đặng Lệ Khánh 

Tưởng tượng khi ḿnh là hạt bụi

 

Chủ nhật lên chùa dự cầu siêu

Khoanh chân ngồi dưới đất buồn hiu

Sau lưng những vành khăn tang trắng

Quấn hờ giữa sợi muối sợi tiêu

 

Tưởng tượng mai kia thành tro bụi

Ḿnh chắc vờn quanh nhành ngọc lan

Sẽ lăn giữa những vồng hoa cải

Sẽ theo suối đổ tự trên ngàn

 

Ḿnh sẽ lang thang như cánh bướm

Sẽ trôi như ngọn gió mùa thu

Sẽ nằm trên đỉnh thông cao ngất

Sẽ bơi theo tiếng sáo vi vu

 

Ḿnh sẽ thả ḿnh trên ngọn lúa

Sẽ sà bên bếp lửa ngày đông

Sẽ đậu trên nắng chiều sắp úa

Sẽ vào trong mộng một người dưng

 

Ḿnh sẽ nằm đầy phím dương cầm

Trong góc một căn pḥng bỏ không

Góp nhặt từng âm thanh vất vưởng

Trên bốn bức tường đă lặng câm

 

Ḿnh sẽ lơ mơ nh́n trăng chiếu

Trên mái hoàng thành một thuở xưa

Nghe rêu, nghe cỏ ru nhè nhẹ

Văng vẳng câu ḥ mái nhị đưa …

 

Nhưng … lỡ như ḿnh là hạt bụi

Dính trên lưng áo lính phương xa

Thấm giọt mồ hôi cay nắng gió

Nghe súng dồn theo nhịp nhớ nhà

 

Nếu lỡ như ḿnh là hạt bụi

Chờ khô trên má trẻ ngu ngơ

Đang ngồi đợi mẹ trên thềm đất

Một nắm cơm là một giấc mơ ...

 

Một mai nếu khi ḿnh nằm xuống

Muốn làm hạt bụi cũng không xong

Phật độ đưa về miền Cực Lạc

Ḷng chắc buồn tênh, tội cơi trần ...

 

Xếp lại tờ kinh trả lại chùa

Chuông mơ đă im từ bao giờ

Chỉ có khói nhang c̣n nhẹ tỏa

Và ḿnh, hạt bụi đứng lơ ngơ

 

Đặng Lệ Khánh

 

Th́ thầm với thơ

art2all.net