đặng lệ khánh

 

Hoang Mang

Có những lúc thấy ḷng sợ hăi
Nh́n thời gian chầm chậm qua đi
Ḷng tin yêu mỗi ngày một mỏi
Và tâm toàn dấu hỏi ngại nghi

Đường em đi thường khi rất thẳng
Với chân trời và ánh hồng soi
Có đôi lúc đôi chân hụt hẫng
Gió từ đâu cuồn cuộn không thôi

Người ta bảo đời là sân khấu
Em ước người đóng trọn vai ḿnh
Em chỉ muốn làm con sâu nhỏ
Một mai kia hoá bướm trang sinh

Em sẽ bay trở về chốn cũ
Lối di dân ngàn dặm đường dài
Vừa theo đàn vừa hôn từng nụ
Những cánh hoa xuân nở rất tươi

Em chỉ sợ chính em sẽ gục
Không tin ḿnh sẽ đến cuối đường
Em chỉ sợ nhiệt tâm nguội ngắt
Đời c̣n ǵ ngoài những thê lương

Anh hăy hứa sẽ là chiếc bóng
Của tâm em lúc mất niềm tin
Anh hăy là tiếng đàn êm dịu
Lúc tâm hồn em bị nhận ch́m

Em chắp cánh tự tin bằng sáp
Trên từng trời mây trắng bay ngang
Anh che dùm nắng gay gắt chiếu
Em dỗ em t́nh vẫn huy hoàng
 

Đặng Lệ Khánh
 

art2all.net