Đặng Lệ Khnh

mẹ mong manh



Mẹ ngồi đếm trn đầu ngn tay
Những người cng lứa vẫn cn đy
Cn đa chơi với đời trầm mặc
Thch thời gian di ngắn trả vay

Mẹ ngồi nhớ bng khung ngy xưa
Tuổi ấu thơ đ xa khuất xa
Những khun mặt quen thn v hạn
Đ về cng trời đất bao la

Ơi những ngy thơ ngy hồng đượm
Bn gối cha lng mẹ v tư
Nhn nắng sớm mưa chiều xoay chuyển
Vườn Thanh trăng vừa h nn thơ

Mẹ chỉ muốn nhớ về thật nhiều
Một thuở đầy hoa mộng thương yu
Với tha thiết tự tnh chất ngất
Lng đ m hạnh phc trăm chiều

Mẹ muốn qun v tự xo đi
Những muộn phiền lừa dối ngại nghi
Mẹ chẳng muốn đem theo cng mẹ
Những dấu yu đ nhạt theo ngy

Mẹ mong mẹ ra đi thanh thản
Rời bỏ đời thường thật nhẹ nhng
Mẹ sẽ gp bao nhiu thương qu
Vo nụ cười an nhin thnh thang

Mẹ ngồi đếm trn đầu ngn tay
Những người cn st lại đời ny
Sẽ khng cn được nhn nhau nữa
Khng gian xa m tnh cn đy

Mẹ ơi mẹ của con tuyệt vời
Như mưa bụi, như nắng lụa soi
Như hạt sương long lanh trn l
Như bi thơ chẳng viết nn lời


Đặng Lệ Khnh

 

trang đặng lệ khnh

art2all.net

 

1