|
đặng lệ
khánh
Mẹ ơi, hãy ngủ

Ngày xưa con khóc, mẹ ru
Bây giờ con khóc, con ru mẹ già
À ơi,
Trăng vừa ghé
qua
Ngủ ngon đi mẹ,
đừng mơ bụi trần
Tim thôi đập
tiếng trầm luân
Ngực ngừng tay
xé lụa mừng ho khan
Mẹ đi,
như gót
còn son
Rất êm, rất
nhẹ, sao còn vướng chân ?
Bụi bay vào
mắt không khăn
Giọt rơi từng
giọt,
Chẳng ngăn
được rồi
Chiếu giường
còn nhớ thơm hơi
Gối còn in mấy
tơ trời bạc phơ
Ngủ đi, ru mẹ
à ơ
Lạnh từ chân
tóc, lạnh qua nhà quàn
Hỡi ơi giữa
những linh hồn
Một mình mẹ
đứng
Lòng con sao
đành
À ơi cất tiếng
vô thanh
Tưởng ngồi ru
mẹ
Ru mình đấy
thôi
À ơi
Sáu mấy tuổi
trời
Ai ngờ vẫn
khóc như thời còn thơ
Đặng Lệ Khánh
6
tháng 11, 2008
đường xa
vạn dặm - TCS
thì thầm với thơ
art2all.net
|