MA ĐNG QU NGƯỜI

 

Đặng Lệ Khnh



          Vo cuối thu th bao nhiu l phong đ rụng rơi gần hết, trơ lại cnh kh như những ngn tay xương xẩu muốn co ln nền trời bắt đầu trở xm. Gi thổi đẩy những chiếc l a chạy loăng quăng, đa giỡn, đuổi bắt nhau một cch nghịch ngợm trn đm cỏ trước sn nh. Hơi lạnh cũng bắt đầu len vo trong o, gy gy, xut xoa. V mỗi sng thở ra đ bắt đầu thấy khi hơi thở quấn qut trn mi như khi thuốc.

Khoảng thng mười một th trở lạnh. C thể đối vớ dn bản xứ th trời vẫn cn đẹp lắm, v cn ấm p, nhưng đối với dn Việt tị nạn th đ bắt đầu thấy cng người rồi. Những chiếc o lạnh đi xin từ cc nh hảo tm từ ma h được soạn ra, đem phơi cho hết mi ẩm. Trong lc những dn bản xứ cn đang mặc những chiếc o len mỏng nhẹ th dn Việt đ chong o khoc dy, từ từ lm quen với thời tiết mới.

Ngy cng lc cng ngắn đi. Mới khoảng bốn giờ chiều, trời đ tối mịt, m buổi sng, lc dậy sửa soạn đi lm, trời cũng chưa h sng.

Vo một buổi sng no đ, lc nh sng ban mai vừa chiếu nhạt nha ngoi khung cửa sổ th mọi ngươ đều ngẩn ngơ nhn. Đẹp ! Cả một vng trắng xa như mặt đất vừa được Thượng Đế khoc cho chiếc chăn trắng mịn mng. V hoa tuyết rơi, nhẹ nhng, m i đọng trn hng hin bằng gỗ trước sn nh. Tuyết lm thay đổi cảnh tr của một vng từ một khu ngoại ngho, sn cỏ mọc tự nhin khng c bn tay chăm sc, trở thnh diễm lệ, sang trọng như một b hong chong o lng cừu. Tuyết lm cho mi c ph buổi sng bỗng đậm đ hơn, ngo ngạt hơn, lm cho miếng bnh m quẹt bơ cũng thơm tho, ngon lnh hơn. Người ta ăn chậm ri hơn, cảm nhận được ci m đềm d l ci m đềm của đời sống một kẻ tha phương ngy ngy li xe như thằng phải gi, đm về nằm vi nước mắt chứa chan (Cao Tần). V họ bắt đầu gọi nhau ơi ới trong điện thoại : , dậy đi ra m coi tuyết. Tuyết rơi hồi tối qua, đẹp lắm . Hnh ảnh ngy lễ Ging Sinh trn cc phim ảnh bỗng trở nn quen thuộc qu, n nằm ngay trước mắt họ, sống động, lộng lẫy. Họ ngy ngất.

Nỗi ngy ngất ấy chỉ ko di khoảng mươ lăm pht thi khi nhận ra l họ cn phải đi lm. Vo những năm thng đầu của cuộc đời lưu vong, chưa ai dm mong c một cng việc dnh cho giai cấp trung lưu, ni chi đến thượng lưu. Khng cần biết qu khứ của họ thuộc vo giai cấp no, họ chỉ cầu mong c một cng việc lm để sống cn m khng phảI nhờ vả đến cộng đồng địa phương. Đ c biết bao người vừa chi cầu tiu vừa tro nước mắt. C người nuốt nước miếng ngậm căm hờn trước gương mặt knh kiệu của một kẻ thiếu gio dục m nhiều thnh kiến. C người mặc o mưa d trời khng mưa, mang giy cao cổ, đi giữa những đm phn g, v giữa đm g ty ngu ngốc ngửa mặt chờ lc được lm một vật trang hong cho bữa tiệc Tạ Ơn. Đứng giữa một nơi độc đo như thế th d tuyết c l b hong đi nữa th cũng phải chờ cho đến lc nuốt hết ngậm ngi, về đến nh, tắm rửa sạch sẽ đ mới ngồi ngắm được. Nhưng lc ấy, mn đm đ lại bung xuống rồi. Thi, hy chờ tới ngy mai vậy.

Cứ mỗi sng qua đi th tuyết lại đng dy thm một cht, gi lạnh hơn một cht. Khng cn ai ngắm tuyết nữa. Nỗi lo ngay ngy l buổi sng khi ra mở my xe, mong xe khng nằm ngủ vi như mnh tối hm trước, v tuyết đm trước khng rơi nhiều qu, ngập cả đường đi khng thể li xe ra cổng được. Lại phải vo nh sau, khing ci xuổng xc tuyết nặng chnh chịch ra m xc, m co cho c đường li xe đi. Tuyết rơi nhiều cũng khổ, m tuyết ngừng rơi để cho nắng ln cũng khổ. Những lc nắng ln, tuyết tan thnh nước, r hơi lạnh lm đng nước thnh băng, đi bộ th dễ trượt t, m li xe th lng hồi hộp khng biết lc no th xe mnh t t băng qua bn kia đường đn xe ngược chiều cụng đ chơi.

May mắn th ngay vo giữa đng, đột nhin c một ngy trời bỗng nhin nắng ấm hơn mọi ngy. Cc cnh cy khẳng khiu hm trước vừa được bọc một lớp tuyết dy, đng thnh băng, c nắng vo, những tảng băng bc ra khỏi cnh nhưng chưa đủ ấm để tan, nằm lửng lơ đẹp như những chiếc phong linh bằng thủy tinh, trong suốt, long lanh phản chiếu nh nắng mặt trời. Nhưng m hy khn, đừng c đứng ngay dưới chng m ngắm nh.

Cng vo cuối năm th tm hồn những ngườI tha hương cng chng xuống. Đất trời ủ rủ lm cho người ta nhn về đu cũng thấy tang thương. Nhạc Ging Sinh vang vang ở khắp nơi như thc dục mọi người hy về với gia đnh, với qu nh. Gia đnh th kẻ cn, người mất, cn qu nh th ở tt m xa khng c đường về. Lng ngườI tha hương lạc lng, bơ vơ. Nỗi nhớ nh gặm nhắm hng đm, quặn thắt, đau đớn, nỗi đau đớn khng phải chỉ trong tr tưởng m ngay trong thịt da. Nơi xa xi ở địa đầu nước Mỹ khng c nhiều ngườI Việt. Để xoa diụ nĩ đau, nỗi nhớ, đm dn Việt lưu vong tm đến với nhau hằng tuần, d cch xa cả mấy tiếng li xe. Tm về vớI nhau để được ni tiếng Việt, được ăn những mn Việt chế biến dng nguyn liệu địa phương. Cho d những thức ăn ấy khng c đủ mu vị nguyn thủy, nhưng chan chứa tnh qu hương. Ăn cho ấm lng.

Khng những người Việt tm về với nhau, họ cn gp cng lm một buổi họp mặt c ăn uống, c văn nghệ ngay tại thủ đ xứ Vạn Hồ. Nghe được tin, mọi cặp mắt bỗng sng ngời, lng nn nao như b thơ chờ Mẹ đi chợ về. Mỗi sng đi lm bỗng nhin thấy đời tươi hơn, dễ chấp nhận hơn, dễ tha thứ hơn. Bỏ qua hết, miễn l đến ngy Tết Việt Nam mnh sẽ được gặp những người đồng hương đến từ mun hướng. D tuyết rơi ngập đường, d gi lạnh ở độ m, những ngườI Việt li xe từ những vng xa xi, những tiểu bang ln cận cng hướng về Twin City như đang lm một cuộc hnh hương. Những chiếc o di tưởng đ thnh tn y lại được đem ra ủi cho thẳng, được nng niu ướm ln người. Những người đn b nhn vo trong knh thấy mnh bỗng nhin gi trước tuổi. Những chiếc o nhẹ tnh, mỏng manh một thuở Sign đứng lạc lng giữa ma đng xứ tuyết.

Hội trường đng nghịt người. Gặp nhau ở đy th khng quen cũng thnh quen, bởi v c biết bao nhiu điều cần tm sự phải trt ra thi. M ngườI nghe cũng hớn hở v biết đu trong những cu chuyện tầm pho, họ tm ra được người thn đu đ trn xứ người. Hng trăm ci miệng cng ni. Cả hội trường như một ci hộp khuếch đại m thanh, rộn rng như sng vỗ. Bao thng trường phải ngọng nghịu ni tiếng người, by giờ ci lưỡi mới được thoải mi ln bổng xuống trầm theo nhịp điệu thn quen, n ma may khng ngừng, qun cả nhiệm vụ chnh của n l ăn uống. Người điều khiển chương trnh khi muốn bắt đầu buổi lễ đ phải rất kh khăn mới lm cho ln sng m thanh từ hng trăm ci miệng giảm tốc độ. Nhưng lc quốc ca được cất ln th khng cần ai ni, mọi ngươ bỗng im phăng phắc. Bi ht m chỉ mới mấy thng trước đ được nghe khắp nơi, r bị bịt cm trong những ngy miệt mi lao động, tự nhin c một linh hồn ring, c một khả năng ring lm cho ngươ ta chảy nước mắt si sụt khng cần dấu giếm. Người ta khc lc ny cũng đau đớn như lc trn tu chứng kiến l cờ quốc gia mnh bị hạ xuống để được thay thế bằng một l cờ của một nước khng quen. Một biểu hiệu của sự cắt đứt đường về, của tnh trạng một đi khng trở lại.

V người ta ht bi Ly Rượu Mừng. Người ta mừng anh nng phu by giờ mất hết ruộng vườn, đang đứng tần ngần giữa đồng bắp ngt ngn, đồng la m trỗ hoa, của người khc. Người ta mừng cho những nghệ sĩ đang dẹp bt, cọ, sang một bn để cầm ba, cầm bay cạy những ống thp han rỉ. Mừng cho chiến sĩ đ thả sng xuống lng biển su, khng cn phải lội suối tro non, chỉ cn chiến đ với nĩ sầu xa xứ. Mọi người đều ht, với tất cả nhiệt thnh.

Bao năm đ tri qua kể từ ngy ấy. Đời sống đ thăng trầm tri nỉ, đ gặp gỡ, chia xa, đ ho tn, hy vọng, đ si nỉ, lắng chm, nhưng trong lng vẫn nhớ hoi lời ngm tro nước mắt của Hồ Trường vo một tối cuối đng nơi đất lạ. Mỗi một chữ, một lời như dao đm suốt qua tri tim cn ấm mu qu nh, gợi ln nĩ bơ vơ của một người tị nạn khng biết rt tương lai v định cuả mnh về phương trời no cho ngui nỗi nhớ qu hương.



Đặng Lệ Khnh
 

 

Th Thầm Với Thơ

Art2all. net