|
NGÔI SAO CỦA BỮA TIỆC ( Đặng Lệ Khánh dịch Star of the Party của Paula Gail Benson )
"Nhớ nghe, bồ phải là Eve của bữa tất niên New Year's Eve của ḿnh đó nghe, cho dù bồ không có kép đi cùng." Eve đang nghe Charlotte nói thao thao từ chiếc điện thoại gắn trong xe lúc đang lái đến tiệm làm đẹp. Nàng tự dặn ḿnh: trong tương lai chỉ nhận cuộc gọi của Charlotte bằng chiếc điện thoại nào được trang bị với cái đế thật chắc, thật nặng để nàng có thể dằn mạnh cái ống nghe xuống mới được. Lần cuối cùng khi nàng điện đàm với Charlotte, nàng đă tắt ngay cái điện thoại cầm tay khi Charlotte mách cho Eve biết nàng ta trông thấy chồng cũ của Eve đang nhấm vành tai của một con nhỏ tóc vàng trong một bữa ăn tối đắt tiền. Eve nhận thấy việc cúp đường dây điện thoại ngang xương như thế chẳng đă bằng việc giáng được cái ống nghe vào tai Charlotte khi Charlotte gọi hỏi xem liệu Eve có thể trông chó trong khi Charlotte và bạn trai, Rob, kéo nhau đi chơi núi không. Rob, lẽ ra phải là Rob của Eve, không phải của Charlotte. Làm sao Charlotte dám yêu cầu Eve ngồi nhà trông chó trong khi Charlotte và Rob hẹn ḥ chứ? Nhưng sau đó th́ Charlotte luôn luôn tinh quái giải quyết vấn đề một cách êm đẹp. Chẳng thể dằn hay cúp điện thoại xe của ḿnh, Eve đành nói khéo. " Chào bồ nghe, Charlotte." “Rob và ḿnh sẽ gặp lại bồ sau nghe.” Charlotte trả lời trước khi Eve kịp cắt đường dây. Eve đỗ xe và bước ra khỏi chiếc SUV của ḿnh với một chiếc túi đựng quần áo vắt chéo qua một tay và khoác chiếc ví Hobo bằng da lớn đựng giày và túi sửa soạn cho cuộc dự tiệc lên vai bên kia. Nàng ngẩng nh́n lên ṭa nhà khi đến gần. Một mái ṿm màu xanh cỏ non được trang trí giống như những chiếc lá cọ trên lối vào cửa tiệm Fountain of Youth Day Spa and Salon, một nâng cấp cho bề ngoài của ṭa nhà này so với lần ghé thăm trước đây của Eve, lúc nó c̣n mang tên The Feel Better Spa do người khác quản lư. Các cửa sổ ở hai bên lối vào được che bằng những tấm rèm dày màu xanh bạc hà. Ở góc bên phải, sát gần với cánh cửa đôi bằng sồi, nằm giữa lớp kính và lớp rèm xanh là một tấm bảng thông báo dịch vụ mới: Nhận làm đẹp toàn thân dành cho tham dự lễ lạc tiệc tùng. Eve đă ngại ngần về chuyện nên hay không xài phiếu quà tặng đi spa của ḿnh v́ đó là quà Giáng Sinh của Charlotte. Lúc đầu, Eve thắc mắc không biết Charlotte có cố t́nh bày đặt ra để Eve nhận kết quả tồi tệ từ cái dịch vụ hay không. Nhưng sau đó, nàng đă được trông thấy cô bạn của nàng là Shelia tại một bữa tiệc Giáng sinh. Sheila đă dành nguyên buổi chiều Giáng sinh để được làm đẹp theo gói dịch vụ Body Prep tại Fountain of Youth Day Spa. Shelia trông như thể nàng ta đă được một chuyên gia phẫu thuật chỉnh sửa ở tất cả những chỗ cần thiết. V́ vậy, Eve lại cho rằng món quà của Charlotte chỉ đơn giản ngụ ư là nàng đă quá già và mệt mỏi để cám dỗ Rob. Nhưng rồi, nàng lại nghĩ tốt hơn là nên bỏ qua mọi thắc mắc kia đi và cứ việc tiêu tiền của Charlotte – nghĩa là tiền của Charlotte và bạn trai của cô nàng. Khi Eve gọi đến tiệm để lấy hẹn vào chiều cuối năm, nàng được dặn chỉ mang theo trang phục của ḿnh; Spa và thẩm mỹ viện sẽ xử lư phần c̣n lại. Eve đă chọn một chiếc váy đen lộng lẫy, nổi bật với phần váy dài chạm sàn xẻ lên đến trên đùi phải, được kết một đường viền vàng lấp lánh. Thân áo nạm kim cương giả, nâng phần ngực lên cao trong khi để lộ vai. Rob sẽ không thể cưỡng lại được nàng, và khi nàng bước vào pḥng, mắt chàng ta sẽ chạm mắt nàng và chàng ta sẽ bị nàng thu hút. Mọi tâm tưởng về Charlotte trong đầu óc chàng ta sẽ bị xóa sạch sành sanh. Charlotte, bà chủ của bữa tiệc đêm giao thừa, cũng chính là cội nguồn cho Eve tồn tại. Eve và Charlotte luôn luôn cạnh tranh nhau, từ lúc c̣n đi học cho đến lúc ra làm việc, trong hôn nhân cũng như trong địa vị xă hội. Tranh nhau về điểm số, về lời khen ngợi, về vị trí trong đội giúp vui cho các trận đấu thể thao, về các vai trong vở kịch, về việc tăng lương, về vị trí t́nh nguyện viên trong Liên Hội Cộng Đồng và tất nhiên, về đàn ông. Nhưng lần này Charlotte đă đi quá xa. Eve đă chọn Rob khi nàng vừa mới phục hồi. Chàng ta chính là động lực nàng cần sau cuộc ly hôn cay đắng. Nàng t́m thấy chàng ta tại trường cao đẳng cộng đồng, nơi nàng mới đầu dự lớp sinh ngữ Tây Ban Nha, nhưng nhanh chóng bỏ dở khóa học sau khi phát hiện ra rằng ở đó toàn những người đàn ông đă ly hôn, trung niên, hói đầu chỉ lo t́m chân dài tuổi đôi mươi. May mà nàng không đụng mặt chồng cũ ở đó. Nàng chuyển sang một lớp nhiếp ảnh, biết rằng ở đó nó đ̣i hỏi một chút chú tâm học hành nên sẽ không thu hút những ông trung niên thất bại và ở đó có Rob, nhỏ hơn nàng ít nhất mười tuổi (nhỏ hơn Charlotte mười một tuổi), cao, với những lọn tóc sẫm màu lượn sóng, nụ cười mê hoặc và đôi mắt khiến ta cảm thấy như thể ta có thể bơi trong màu sô cô la nồng nàn của chúng. Rob đă trở thành người bạn nhiếp ảnh của nàng, đưa nàng đi khắp thị trấn, t́m những địa điểm độc đáo để chụp ảnh. Chàng ta dự tính sẽ mở một studio riêng. Nàng đề nghị với chàng ta là nàng sẽ dùng tiền được chia trong vụ ly hôn để đầu tư vào công việc kinh doanh ấy, sẽ có thể là một đối tác thầm lặng, về mặt tài chính cũng như những mặt khác. Một ngày nọ, khi họ đang uống cà phê tại một quán cà phê ngoài trời th́ Charlotte t́nh cờ đi ngang qua. Nàng ta sà ngay vào bàn của họ và bắt đầu nói về việc đang cần một nhiếp ảnh viên để giúp cho Chương tŕnh Cứu hộ Greyhound mà nàng ta đang tổ chức. Bỗng nhiên Charlotte trở thành bồ tèo thân thiết nhất của Rob. Chàng ta tếch thẳng, không thèm ngoái lại nh́n Eve lần nào. Thế nên Eve quyết định phải chiếm lại Rob trong bữa tiệc tất niên của Charlotte tối nay. Ngoài chiếc váy gợi cảm, nàng đă phát hiện ra rằng "Gói Dịch Vụ Thân H́nh" Body Prep của Fountain of Youth Day Spa bao gồm cung cấp chăm sóc toàn bộ cơ thể, tạo kiểu tóc, chăm sóc móng tay và trang điểm. “Hăy bước vào với tuổi của ḿnh và Đi ra với bất cứ độ tuổi nào bạn muốn!” là lời hứa được quảng cáo của thẩm mỹ viện này. Eve đă lấy cái hẹn sáu giờ để được chuẩn bị, và sau đó sẽ đến muộn cho bữa tiệc lúc chín giờ. Nàng đến nơi hẹn sớm và ngạc nhiên khi thấy sảnh trống rỗng thay v́ đông đúc khách hàng. Có thể giá của các dịch vụ quá cao, nhưng Eve nghĩ gói dịch vụ của nàng hợp lư với những ǵ được hứa hẹn – xứng đáng nếu xét đến sự thay h́nh đổi dạng của Sheila. Ban quản lư mới đă loại bỏ tất cả các sản phẩm mà khách hàng đă được khuyến khích mua trong quá khứ. Các bức tường của tiền sảnh, được trang trí bằng hiệu ứng bọt biển trong ba sắc thái của màu nâu sẫm hoặc màu vàng nhạt rượu champagne, làm phông nền cho một đài phun nước điêu khắc bằng đá granite với một ṿm nước tỏa ra duyên dáng ở trung tâm, bao quanh là các ṿi ngắn, mỗi ṿi đều có tia nước màu nhạt đặc trưng của riêng ḿnh. Một chiếc bàn bằng gỗ gụ được kê sát tường, trên đó đặt những ly thủy tinh úp ngược và một b́nh đựng chất lỏng trong suốt. "Mừng chào Cô." Eve quay lại và thấy một phụ nữ trẻ, cao, mảnh khảnh đang tiến đến. Cô ta đeo bảng tên ghi là Gracie. Giọng cô mượt mà, êm ái, giống giọng của điện thoại viên mà Eve đă nghe lỏm được khi nàng vô t́nh nhấc ống nghe và lọt vào cuộc điện đàm sex của chồng cũ. Không có ǵ đâu, chồng cũ của nàng đă yếu ớt phân trần với nàng như thế. Có thể điện thoại viên sex là nghề phụ của Gracie. Vẻ ngoài và trang phục của cô ta toát lên vẻ chuyên nghiệp, chắc hẳn không có ǵ đáng ngại. Cô đeo một cặp kính to, tṛn, có gọng sẫm màu để bổ sung cho mái tóc nâu thẳng, bóng mượt. Chiếc váy kẻ sọc vuông và áo sơ mi xanh da trời, phần đuôi rủ xuống bên dưới chiếc áo ngoài không tay màu xanh sậm, tạo ấn tượng về một nữ học sinh quư phái. "Cô không nếm thử chút nước của chúng tôi sao?" Gracie hỏi khi dừng lại trước Eve. “Mỗi ṿi của đài phun nước có một vị pha trộn khác nhau.” Eve nhăn mũi nhẹ, cái nhăn mũi kiểu con nít tỏ ư không thích, nhưng nhẹ đủ để không gây nếp nhăn vĩnh viễn. Nàng không bao giờ thích những thứ phun vào người ḿnh, nhất là nếu chúng có thể chứa nhiều ca-lô-ri. Trông giống hệt như mấy cái đài phun sô cô la mất vệ sinh ở các buổi tiếp tân. "Không, cám ơn." “Tôi biết,” Gracie vừa nói vừa lấy một chiếc ly ở trên bàn và hứng đầy chất lỏng từ một trong những chiếc ṿi vào đó. “Nó trông hơi khác thường, nhưng tôi đảm bảo với cô rằng nó rất tươi mát. Chúng tôi thấy rằng nó giúp đưa khách hàng của chúng tôi vào tâm trạng sẳn sàng cho các dịch vụ của họ.” Eve nh́n chất lỏng trong cốc. Nó chứa một lớp tép trái cây màu hồng nhạt đang xoáy tṛn. “Đây là nước pha đặc biệt của riêng chúng tôi,” Gracie giải thích, đưa chiếc cốc về phía Eve. “Chúng tôi tin rằng nó giúp bắt đầu quá tŕnh trẻ hóa từ bên trong. Cô uống thử đi và cho tôi biết cô thấy thế nào." “Bác sĩ của tôi khuyên tôi nên tránh các sản phẩm của trái cây cam quít,” Eve trả lời chắc nịch. “Tôi hiểu,” Gracie nói một cách ngọt ngào, đặt cái cốc xuống bàn và lấy túi đựng đồ cùng ví của Eve. Cô ra hiệu cho Eve đi theo và họ đi qua một cánh cửa mở vào một hành lang tối tăm dẫn đến các pḥng dịch vụ. Gracie dừng lại trước một cánh cửa ở cuối hành lang và đặt những chiếc túi lên chiếc ghế gỗ ngay phía bên trong. Ở giữa pḥng, một chiếc bàn đă được trải cẩn thận bằng mấy tấm khăn và một cái mền bông. Dọc theo bức tường phía sau là một chiếc quầy với những chiếc tủ gỗ ở phía trên và một cái bồn rửa ở một đầu, trên đó đặt những chai lọ và hộp đựng để chuẩn bị pha chế. “Cô có cần áo choàng không?” Người phụ nữ trẻ hỏi, quay mặt về phía Eve. Eve nghĩ rằng cô ta đang mỉm cười, nhưng thật khó để nh́n thấy vẻ mặt của cô trong ánh sáng lờ mờ của căn pḥng. “Không,” Eve nói. "Tôi sẽ cởi quần áo ở đây và chui vào chăn." Gracie gật đầu và đi ra để Eve một ḿnh lẫn thẩn nghĩ rằng các nhân viên trong spa phải là những con chuột chũi mới có thể làm việc trong ánh sáng tối mờ mờ này. Một làn hương – hương trầm – khiến Eve hắng giọng. Ở trong góc, cô để ư thấy một thùng rác và bên cạnh là một chiếc bàn gỗ vuông nhỏ có đặt một chiếc b́nh cắm những cành cây khô được sắp xếp một cách nghệ thuật. Nàng nhận ra chiếc b́nh trang trí kia là vật c̣n sót lại của người chủ cũ và nhớ nó, có lẽ v́ nàng đă khuyên người chủ đó bỏ nó đi. Không người phụ nữ nào đến spa dưỡng da lại muốn nh́n thấy một vật trang trí bằng một bó cành khô như thế. Nàng cởi quần áo, máng chúng ngay ngắn lên móc áo nàng mang theo dự pḥng trong túi đựng quần áo. Nàng tự chiêm ngưỡng cơ thể cân đối, mịn màng của ḿnh trong chiếc gương soi toàn thân ở phía sau cánh cửa, và nhận ra phía trên cao cũng có một chiếc gương khác được gắn để mang đến cho nàng một tầm nh́n tuyệt vời khác. Bồ sẽ đau khổ lắm đó nghe, Charlotte. Rob ơi, hăy mơn trớn em đi. Hương trầm lại làm cổ họng nàng nghẹn lại. Nàng bắt đầu ho. Một tiếng gơ cửa vang lên. “Cô có cần uống chút nước không?” một giọng nói vọng từ bên ngoài. "Không, cám ơn." Eve thấy một hộp đựng cốc giấy bên cạnh bồn rửa trong quầy. Nàng rót đầy một cốc nước máy và nhấp một ngụm. Nó có vị đắng của kim loại. Họ phải nên lọc ṿi nước, nàng nghĩ. Nàng đổ nước thừa trong cốc của ḿnh vào chiếc b́nh có mấy cành khô trước khi ném chiếc cốc vào thùng rác. Nàng chui vào nằm thoải mái giữa những tấm chăn, cảm nhận sự sang trọng của lớp chăn giường dệt sợi dày khít. Ít nhất th́ họ đă không hà tiện mà xài thứ rẻ tiền, hoặc có thể nàng chỉ nhận ra điều đó v́ chăn c̣n mới và chưa được giặt nhiều. C̣n mấy cái chăn bông đắp ngoài th́ thật là ấm áp và mời mọc. Eve h́nh dung đây hẳn phải là cái cảm giác khi được nằm sát vào người Rob trên chiếc giường ngủ hoặc trong một chiếc túi ngủ bằng lông cừu. Một nhân viên thẩm mỹ bước vào pḥng. “Tên tôi là Linda,” bà ta nói. “Chào bà Linda,” Eve chào lại. Nàng đă dự lớp sinh ngữ Tây Ban Nha, đủ để nhớ rằng “linda” có nghĩa là “xinh đẹp”. Thật không may, cái tên cũng chỉ đẹp như người. Bà ta chắc nịch và có khuôn mặt vẫn c̣n dấu vết tàn phá của mụn trứng cá, bất chấp nhiều tháng năm đă trải qua trong đời. Eve cho rằng tốt nhất là tránh hỏi xem Linda dự định đón giao thừa như thế nào. Xem ra viễn tượng ấy của Linda không có ǵ hấp dẫn. “Cô đă từng trị liệu spa trước đây chưa?” Linda hỏi. “Có, nhiều lần.” "Cô có bất kỳ dị ứng nào mà tôi nên biết không?" "Không có." “Sản phẩm cam quưt?” Có phải Linda đă nghe cuộc tṛ chuyện trước đó của cô ấy với Gracie? “Chỉ uống thôi.” “Cô có kỳ vọng ǵ không?” Eve suy nghĩ một lúc. “Da mịn, thơm. Môi ướt và không có nếp nhăn. Da căng quanh cằm và cổ. Tôi đọc đó là những ǵ dịch vụ này cung cấp." Linda gật đầu trong khi nhẹ nhàng giúp Eve nằm đúng tư thế. Tay bà mềm mại chạm lên làn da của Eve. “Có thể có kết quả như thế được lắm.” “Tôi muốn trở thành ngôi sao của bữa tiệc,” Eve nói với bà ta. "Cô muốn trông trẻ như thế nào?" “Giống như là người trẻ nhất trong pḥng.” Một nụ cười nhỏ, ngọt ngào nở trên khuôn mặt xương của Linda. "Tôi đă hy vọng cô sẽ nói như vậy." Sự chà xát nhẹ nhàng của Linda dường như làm cho mấy nếp nhăn trên mặt Eve biến mất. Những chiếc khăn tắm xen kẽ ấm và mát làm căng vùng da dưới cằm nàng. Eve nh́n ḿnh trong chiếc gương trên đầu. Cằm của nàng nhô ra, mạnh mẽ và đầy đặn, khiến nàng nhớ lại thời nàng được trao vương miện nữ hoàng Home Coming Queen ở trường đại học trong khi Charlotte chỉ được bầu hạng danh dự mà thôi. Mặt Charlotte lúc ấy có thể dùng để nghiên cứu về ḷng ghen tị được đấy. Những nhào nặn xoa bóp da thịt thật mạnh mẽ khiến Eve cảm thấy "bồng bềnh", giống như một trải nghiệm xuất hồn. Nàng nh́n vào chân và mấy ngón chân trái khi những cái nắm của Linda dường như kéo nàng ra khỏi cơ thể của chính ḿnh. Ngay phía sau lưng Linda là chiếc gương soi toàn thân. Chiếc b́nh với những cành khô được phản chiếu trong gương; chắc hẳn phải là một thủ thuật ánh sáng khiến trông như thể những cành cây đó đă bắt đầu đâm chồi. Giống như những nụ hồng đă tung lên từ những bóng đèn rọi dưới chân Eve lúc nàng đang diễn vai chính trong một vở nhạc kịch tại trường trung học. Eve nhớ đă thoáng thấy Charlotte cau có khi chứng kiến Eve thành công mỹ măn trong phần điệp khúc. Eve có cảm tưởng như nàng đang thu nhỏ lại dưới đôi bàn tay điêu luyện của Linda. Nàng liếc nh́n bàn tay phải của ḿnh khi Linda xoa dầu lên đó. Những ngón tay của nàng thật thon thả làm Eve nhớ đến buổi biểu diễn âm nhạc khi nàng lên mười. Phần nhạc của nàng được coi là khó hơn của Charlotte, v́ vậy nàng được sắp xếp biểu diễn ở phần sau của chương tŕnh và Charlotte đă nổi giận khi Eve nhận được nhiều lời khen ngợi hơn. Linda giật tóc Eve. "Ai da, đau quá." “Xin lỗi,” Linda trả lời. Những ngón tay bà ta bắt đầu vuốt ve da đầu của Eve. “Tôi cần để mái tóc của ḿnh trông thật đẹp. Bà làm tôi có cảm giác như bà đang kéo nó ra khỏi đầu tôi vậy.” "Cô yên tâm đi. Tôi sẽ không để cô ra khỏi đây mà không trông giống như ngôi sao của bữa tiệc đâu.” Eve tin bà ta. Nàng thấy ḿnh đang ch́m vào giấc ngủ, cảm giác vô cùng êm ái, tinh khiết, ấm áp và an toàn. Nàng buông bỏ hết mọi đố kỵ, mọi âu lo, mọi thời hạn. Khi tỉnh dậy, nàng nghe Linda đang nói chuyện với một người khác. “Tôi hy vọng cô hài ḷng với công việc của tôi,” Linda nói. "Chắc chắn rồi." Eve nghĩ giọng trả lời nghe giống của Charlotte, nhưng tại sao Charlotte lại ở đây? “Này Eve, bồ đừng có lo. Ḿnh sẽ biếu Linda một khoản tiền "típ" thật khủng.” Eve không nói được. Nàng có thể suy nghĩ và nghe, nhưng tầm nh́n của nàng th́ lại mờ mờ. Nàng cảm thấy ḿnh được nhấc bổng lên. Làm thế nào mà Charlotte có thể một ḿnh làm được điều ấy? Mắt của Eve đă thích ứng với ánh sáng. Charlotte đang bồng nàng đến gần tấm gương ở phía sau cánh cửa. " Eve cưng ơi, hăy coi xem bồ đă được biến đổi ra sao nè." Charlotte mặc một chiếc áo màu đỏ trông tầm thường luộm thuộm. Thật là thiếu thẩm mỹ, Eve nghĩ. Thế rồi Eve để ư thấy Charlotte đang bế một đứa bé sơ sinh quấn trong tă. Linda mang đến một chiếc băng-đô và choàng vào đầu em bé. Ở ngay giữa chiếc nơ có một cái nút áo ghi ngày tháng của Năm Mới. " Vậy là bồ đă đạt được điều ước của ḿnh rồi đó nghe Eve. Bồ sẽ là ngôi sao của bữa tiệc, là người trẻ nhất trong pḥng tiệc, là Nhi Đồng của Năm Mới! Và khi bồ tới tiệc lúc nửa đêm, ḿnh sẽ hôn Rob." Eve nghe có tiếng khóc oe oe thật to. Nàng không nhận ra nó phát ra từ miệng ḿnh cho đến khi Charlotte đặt nàng vào ṿng tay của một người đàn ông, già thật là già.
________
|