đang
ngồi dỗ giấc ngọt bùi
giật ḿnh thức dậy
nắng trôi bao giờ
nh́n quanh,
không bến, không bờ
không lời, không ư,
phút, giờ , lặng câm
chao nghiêng, tay với hư không
trượt chân rơi xuống tận cùng buồn hiu
ngang qua sợi tóc về chiều
phất phơ vầng trán ngậm nhiều vết cau
soi trên ngọn mắt bạc màu
thấy dăm h́nh bóng ch́m sâu giữa ḍng
nhịp tim tha thẩn đi rong
gặp vài cơn nhớ,
nhói ḷng gọi Thơ
Ư c̣n đi nhặt ngày xưa
Lời c̣n say khướt bên bờ ảo hư
Thơ rơi vào cơi vô từ
Nhớ rơi vào cơi mịt mù
chẳng tan