đặng lệ khánh

 


Refugee blues


Say this city has ten million souls,
Some are living in mansions, some are living in holes:
Yet there's no place for us, my dear, yet there's no place for us.
 

Once we had a country and we thought it fair,
Look in the atlas and you'll find it there:
We cannot go there now, my dear, we cannot go there now.


In the village churchyard there grows an old yew,
Every spring it blossoms anew:
Old passports can't do that, my dear, old passports can't do that.


The consul banged the table and said,
"If you've got no passport you're officially dead":
But we are still alive, my dear, but we are still alive.


Went to a committee; they offered me a chair;
Asked me politely to return next year:
But where shall we go to-day, my dear, but where shall we go

to-day?


Came to a public meeting; the speaker got up and said;
"If we let them in, they will steal our daily bread":
He was talking of you and me, my dear, he was talking of you
and me.


Thought I heard the thunder rumbling in the sky;
It was Hitler over Europe, saying, "They must die":
O we were in his mind, my dear, O we were in his mind.


Saw a poodle in a jacket fastened with a pin,
Saw a door opened and a cat let in:
But they weren't German Jews, my dear, but they weren't
German Jews.


Went down the harbour and stood upon the quay.
Saw the fish swimming as if they were free:
Only ten feet away, my dear, only ten feet away.


Walked through a wood, saw the birds in the trees;
They had no politicians and sang at their ease:
They weren't the human race, my dear, they weren't the
human race.


Dreamed I saw a building with a thousand floors,
A thousand windows and a thousand doors:
Not one of them was ours, my dear, not one of them was ours.


Stood on a great plain in the falling snow;
Ten thousand soldiers marched to and fro:
Looking for you and me, my dear, looking for you and me.


March 1939
W.H. Auden

 

 

~~o0o~~

 

 

Sầu khúc Tỵ nạn

Thành phố nghe đâu có mười triệu dân
Kẻ sống trong biệt thự, người chui rúc ổ hang
Nhưng không chỗ cho ta, cưng ơi
Không có chỗ cho ta

Xưa ta có quê hương, theo ta đẹp vô cùng
Cứ lật bản đồ ra, t́m nó dễ như không
Nhưng không về được nữa, cưng ơi
Ḿnh không về được nữa

Trong ngôi nhà thờ làng có cây tùng già nua
Lại trở tươi như mới mỗi khi mùa xuân qua
Thông hành không như thế, cưng ơi
Thông hành không như thế

Nhân viên ṭa lănh sự tay đập bàn miệng quát
“Không có giấy thông hành, mi cầm bằng như chết”
Nhưng ta c̣n sống đây, cưng ơi
Ḿnh vẫn c̣n sống đây

Ta t́m tới ủy ban họ ra mời ta ngồi
Yêu cầu rất nhẹ nhàng sang năm ta trở lui
Nhưng giờ ta đi đâu, cưng ơi
Hôm nay ḿnh đi đâu

Đám đông tụ họp lại, một người đứng hô hào
“Chúng sẽ cướp cơm ḿnh, đừng có cho chúng vào”
Họ ám chỉ ta đó, cưng ơi
Họ ám chỉ ḿnh đó

H́nh như ta nghe sấm, rền ầm ầm trên không
Hitler bên Âu Châu đang kêu gọi diệt vong
Diệt chủng chúng ta đấy, cưng ơi
Diệt hết chúng ta đâư

Ta thấy một con chó áo cài kim đàng hoàng
Một cánh cửa mở ra cho mèo len vào trong
Chúng đâu phải Do Thái, Cưng ơi
Chẳng phải Đức Do Thái

Ta lang thang xuống cảng, lên cầu tàu nh́n xuống
Thấy cá đang vẫy vùng bơi tự do sung sướng
Cách ta mười bước chân, cưng ơi
Chỉ cách mười bước chân

Ta thơ thẩn vào rừng, nghe chim hót trên cành
Không có chính trị gia, nó hót theo ư ḿnh
Nhờ nó chẳng là người, cưng ơi
Nó đâu phải là người

Trong giấc mơ ta thấy lầu cao trên ngh́n tầng
Gắn cả ngh́n cửa sổ, ngh́n cửa lớn tưng bừng
Chẳng cái nào của ta, cưng ơi
Chẳng cái nào của ta

Giữa cánh đồng bao la, mênh mông tuyết rơi rơi
Hàng vạn quân diễn hành, chúng đảo tới, đảo lui
Chúng t́m chúng ta đó, cưng ơi
Chúng đang lùng ḿnh đó

 

Đặng Lệ Khánh dịch

( Lấy nguồn từ Tin Văn - tanvien.net)

 

Mời nghe Refugee Blues, thơ W.H. Auden, nhạc Ted Slowik do tác giả tŕnh bày .

http://www.youtube.com/watch?v=krubUqbYslc

 

 



 
 


THƠ

ART2ALL.NET