th́ thầm với thơ thôi





 



Có những điều chỉ riêng ḿnh ta biết
Những mộng mơ không chia xẻ bao giờ
Ḷng vui buồn theo từng nhịp nắng mưa
Theo từng chữ người ta in trên sách

Người ta viết cho ai ḿnh nào biết
Cứ vẩn vơ như thể viết cho ḿnh
Ḷng dịu êm như uống rượu bồng bềnh
Chữ bay lượn kết thành mây trôi nổi

Tay vươn lấy gịng thơ ta làm gối
Lật từng trang nghe gió thổi bên tai
Đọc thầm th́ nhẹ như nói với ai
Hồn phơi phới hạnh phúc nào đong được

Giữa yên lặng hương đêm thơm ngào ngạt
Một ḿnh nằm ôm gối ngắm trời đêm
Một v́ sao nhấp nháy mắt long lanh
Như đồng lơa " ta biết ḷng ấy nhé "

Trong cơn mơ thấy sông trôi lặng lẽ
Có đôi chân quấn quưt áo vờn bay
Có con đường với hoa dại mọc đầy
Có bướm trắng bay theo làn hương tóc

Có tiếng ai đọc lời thơ dịu ngọt
Của một thời đi học tóc ngang vai
Rất thơ ngây nhưng lăng mạn dâng đầy
Rất trong trắng mà nồng nàn quá lắm

Đời sống thực có quá nhiều vô cảm
Ta lấy mơ làm đời thực cho vui
Sống ơ hờ mặc ngày tháng buông trôi
Trong giấc mộng ta vẫn là ta trước

Người là ai ta đâu cần phải biết
Chỉ cần người trong sách thật dịu dàng
Thơ của người bàng bạc những yêu thương
Mát như lụa ta gói tim bỏng cháy

Người đừng viết những lời đầy bóng bẩy
Cứ thật ḷng như guốc mộc môi hồng
Ta với người chưa hề gặp một lần
Nhưng t́nh đẹp và trong ngần người nhỉ

Đặng Lệ Khánh