Đặng Lệ Khánh

 

 


THỨC TRẮNG
Đặng Lệ Khánh


Em cùng chị lớn lên
Giữa chiến tranh
Chị mơ mộng chuyện t́nh yêu lung linh mầu nắng
Em vùi đầu vào sách vở triết lư tối tăm
Những suy tư từ hàng trăm năm
Ta từ đâu đến,
Ta sẽ về đâu
Đời chán ngắt, em nh́n quanh
Mắt quầng sâu
Súng đạn sẽ hoá em thành một con người khác
Không, không
Em không muốn nhúng tay vào tội ác
Em không muốn người lại giết người
Em nghe theo lời thúc hối
Đi thôi, đi thôi
Vào một sáng chị không c̣n thấy em bên cạnh
Những buổi chiều hiu quạnh
Chị nh́n ra đường mong dáng em về
Ánh mặt trời thoi thóp sau hè
Nghe như tiếng em thở dài chán ngán
Tiếng đại bác từ xa, hoả châu chói sáng
Chiến tranh đến thật gần thành phố chúng ta
Chị đọc tin hàng ngày
Nh́n những đám táng đi qua
Ḷng thầm mong em không vùi thây đâu đó
Rồi một tối
Em trở về như cành khô thưa lá
Sức sống ră rời, gầy guộc hơn xưa
Em lặng câm hơn, thuốc đốt đêm mưa
Ánh lập loè, tâm tư trĩu nặng
Chị không hỏi v́ sao em khóc
Nước mắt chảy dài trên tượng mặt hoa cương
Em nằm im, từng đêm, từng đêm
Cuối cùng em nói nhỏ, em bị lừa chị ạ
Bầu nhiệt huyết của em dường như trút cạn
C̣n chút tin đời, em gói ghém hành trang
Không c̣n lối vào sĩ quan
Em trở thành thằng lính trơn coi trời cũng nhỏ
Tháng này qua tháng khác
Em đứng gác nơi đồng hoang sa mạc
Nắng cháy da, và cát phỏng chân
Trên mu bàn tay em
Những vết sẹo em đốt thuốc dí lên
Tự đánh thức ḿnh
Ta ơi đừng chán nhé
Những lúc về phép
Em say mê vẽ
Những bức hoạ âm u
Những người lính ngồi buồn trong bóng tối ngục tù
Súng gác ngang đùi
Đêm đen thăm thẳm
Thương em chị nắm tay
Xoa nhè nhẹ lên vết sẹo sần sùi
da chưa liền nối
Mắt cay nồng mà không dám nói
Làm như thế có lợi ǵ đâu
Có nỗi đau nào giống nỗi đau nào
Vận nước ngữa nghiêng biết làm sao được
Rồi tang thương dậy đất
Rồi tiếng khóc bi thương
Rồi cả miền nam đổ nát điêu tàn
Rồi chị, rồi em mỗi người một ngă
Ba mươi năm qua rồi
Chị vẫn nh́n ra cửa
Mong một dáng em gầy
Trời chiều nhiều mây chắc đông sắp về đây
Đêm sẽ lạnh, và sẽ có cơn mưa bụi
Tiếng nhạc Giáng Sinh đang vang vang đầy lối
Sinh nhật em, em mơ uớc ǵ không
Năm nào chị cũng làm chiếc bánh Noel
Thắp ngọn nến mà nhớ em vô kể
Ở đâu đó, chúng ta cùng về Huế
Trong giấc mơ ta trở lại ngày xưa
Em ngồi đọc thơ Đường, c̣n chị mộng mơ
Trời nhàn nhạt
Gió chỉ vừa ươm nắng
Em ở đâu, Phước ơi,
Chị đêm nay thức trắng .

 

Đặng Lệ Khánh

 


 

th́ thầm với thơ

art2all.net