
Nghĩa hay bị nhức mắt. Có nhiều khi vừa đưa mắt
nh́n sang trái hay sang phải, chàng cảm thấy như có một mạch máu nào vỡ ở khoé
mắt, đau như bị dùi đâm. Lấy tay xoa nhè nhẹ một hồi th́ hết. Tuy nhiên, nó xảy
ra thường quá làm chàng đâm ngại. Có đôi lúc mắt chàng đỏ lừ v́ máu từ mạch vỡ
chảy đọng trong mắt, cả tuần sau mới tan. Mắt khô và lắm khi chớp mắt cũng thấy
rát và cộm như có cát. Nhỏ thuốc th́ đỡ được ít lâu, rồi lại đâu hoàn đấy.
Nghĩa đă đến một lứa tuổi xem mọi chuyện trên đời
không có ǵ quan trọng mấy. Con cái đă lớn, không phải lo nuôi chúng từ miếng
cơm, manh áo. Đối với gia đ́nh, chàng nghĩ chàng đă làm tṛn bổn phận người
chồng, người cha, đă hy sinh mọi thứ để con được bằng người và vợ không phàn nàn
thiếu trước hụt sau, cả về vật chất lẫn tinh thần. Đời sống của chàng êm ả,
không sóng gió, dù có lúc hơi vất vă vào những năm đầu sau khi hai miền nhập một.
Con chàng ngoan ngoăn. Vợ chàng hiền hậu tháo vát. Cuộc sống thẳng băng như một
tờ giấy mới, chưa bị nhàu nát v́ những ngón tay thô bạo lật sang trang. Vợ chàng
yên lặng chấp nhận những ǵ ḿnh có, không đ̣i hỏi, cũng không t́m cách đi sâu
hơn vào tâm hồn chồng, không hề hỏi tại sao có nhiều đêm chồng ḿnh thức dậy
giữa khuya, ra ngồi một ḿnh ở vườn sau lặng lẽ, nhất là vào những đêm trăng
sáng .
Vườn nhà Nghĩa nhỏ xíu, chả bù với căn vườn ngoài
Huế hồi xưa, rộng thênh thang. Ngồi sau vườn, chỉ lúc nào trăng lên gần đỉnh đầu,
Nghĩa mới thấy được ḍng trăng mênh mang chảy xuống mặt, xuống thân ḿnh. Saigon
chẳng bao giờ lạnh nên Nghĩa không cảm thấy được cái gây gây của trăng như hồi ở
Huế. Chàng cũng không thấy được cái huyền ảo mông lung, đôi khi rờn rợn của màu
trăng vàng mượt mà đổi sang màu xanh bí ẩn len lỏi giữa những đám cây trái chen
chúc, lẫn giữa mùi hương ngọt của hoa buởi và hăng nồng của dạ lư. Vợ Nghĩa
người Nam, chưa hề biết quê chồng v́ Nghĩa chưa hề trở lại Huế sau Tết Mậu Thân.
Sau khi chôn cất anh ḿnh tử tế, Nghĩa cùng mẹ bán căn nhà mang quá nhiều kỷ
niệm rồi chuyển vào Saigon, mua một căn ở ngoại ô, có mảnh vườn con cho mẹ trồng
ớt, trồng rau, trồng hoa và ít cây ăn trái cho đỡ nhớ Huế. Mẹ sống thui thủi,
nhớ chồng, nhớ con. Tội nghiệp mẹ, goá chồng sớm quá, ở vậy nuôi con khôn lớn.
Bao nhiêu hi vọng, bao nhiêu mơ ước, mẹ đặt hết vào hai anh em Nghĩa. Mẹ hiền
quá, lúc nào cũng cười thay cho những câu trả lời. Anh Nhân giống mẹ, ít nói.
Chỉ có Nghĩa là hay đùa, hay nghịch phá. Chẳng thế mà Tịnh Tâm hay dỗi với Nghĩa
đấy sao, cho rằng Nghĩa không được nghiêm túc trong cuộc t́nh của hai người.
Tịnh Tâm ,cô bé mới có mười sáu mà đă tưởng ḿnh
người lớn. Nghĩa chỉ hơn cô bé có hai tuổi thôi. Khi quen cô bé, chính Nghĩa
cũng chỉ là cậu bé sắp xong trung học, c̣n bỡ ngỡ trước trường đời, làm sao nghĩ
đến chuyện ǵ xa xôi hơn được. Nghĩa có cả một tương lai dài trước mặt, một kỳ
vọng mẹ đặt trên vai nặng trĩu, chuyện yêu đương chỉ là chuyện thứ yếu với Nghĩa,
trong khi với Tịnh Tâm, t́nh yêu là cả ṿm trời rực rỡ. Cô bé lăng mạn, bị ảnh
hưởng văn chương ướt át, thơ thẩn uỷ mị, đ̣i hỏi Nghĩa phải ràng buộc với nàng,
ít ra là bằng một lời thề. Nghĩa không tin ở những lời thề thốt. Chàng tin ở tấm
chân t́nh. Chàng tin chàng, và chàng tin Tịnh Tâm .
Mắt Nghĩa càng ngày càng tệ. Chàng đau nhiều hơn,
và những chiếc dùi không chỉ đâm buốt trong tṛng mắt mà xuyên suốt qua đầu. Lắm
khi chàng chỉ muốn lăn ra mà hét cho đầu chàng vỡ tung. Những lúc nghĩ đến sẽ có
ngày những mạch máu li ti vỡ ra, máu chảy lan che hết ánh sáng th́ chàng lại cồn
cào nhớ Huế, nhớ tha thiết đến những ngày cũ, mong trở về lại một lần trước khi
măi măi những h́nh ảnh một thời trở thành ảo ảnh. Trong đầu chàng, những vệt
nắng lấp lánh nhảy nhót trên chiếc sân vườn con con đưa chàng đến những đốm nắng
nhảy nhót trên gịng sông êm đềm cuộn trong những đợt sóng mỗi lần mái chèo khua
nước.
Tịnh Tâm đă từng khua nước như thế những sáng đi
học sớm, trên chiếc đ̣ ngang băng qua con sông Hương để sang bên bờ ngay trước
trường Đồng Khánh. Nàng thường đưa cặp cho Nghĩa cầm rồi xin chị lái đ̣ cho Nàng
chèo giúp. Mỗi lần tay Nàng vươn lên, đưa cao mái chèo để lấy trớn đẩy xuống,
Nghĩa thấy Nàng mềm mại với những nét cong con gái dễ thương. Chiếc áo dài trắng
với đôi tà bay theo gió như đôi cánh bướm tinh khôi, phất phơ quyến luyến đôi
chân dài không muốn rời, trông quyến rũ một cách ngây thơ. Tịnh Tâm bảo nàng
thích chèo đ̣, đứng cao hơn hết mọi người trong chiếc đ̣ ngang, đập mái chèo nhẹ
nhàng cho đ̣ lướt đi, nghe gió đùa trên tóc. Mỗi lần chèo đ̣ như thế, Nàng nhớ
đến Trương Chi. Nàng bảo Nghĩa nếu nàng là Mỵ Nương, nàng sẽ không v́ bề ngoài
mà phụ t́nh đâu. Tịnh Tâm lăng mạn quá lắm. Nghĩa tự hỏi nếu chàng gù lưng và
xấu xí, không biết Tịnh Tâm có c̣n yêu chàng không. Chàng hỏi :
"Tịnh Tâm ń, nếu Nghĩa xấu như Trương Chi, liệu
Tịnh Tâm có vẫn để ư đến Nghĩa không?"
Tịnh Tâm nghịch ngợm :
"Nghĩa cần phải có giọng hát hay như Trương Chi,
hoặc dở hơn tí thôi th́ Tịnh Tâm mới trả lời được."
Nghĩa nói với Tịnh Tâm sẽ có ngày chàng hát vang
trên sông cho Tịnh Tâm nghe, như Trương Chi, để biết chàng hát không tệ lắm đâu.
Và Nghĩa tưởng tượng đến cảnh chàng cũng rướn người lên, đẩy mái chèo như Tịnh
Tâm hay làm mỗi sáng trên chiếc đ̣ ngang , và ca :
Núi Mậu Sơn cao bao nhiêu trượng
Sông Lệ Thủy sâu bấy nhiêu tầm
Dừng thuyền đợi bạn tri âm
Non ṃn biển cạn quyết không phai ḷng
Bây giờ sông lặng nước trong
Thuyền đà cặp bến, mặc ḍng nước trôi
Ừ, chàng sẽ gác mái chèo cho thuyền
lơ lững trôi theo gịng nước chảy lặng lờ ra tới biển. Chàng sẽ nằm gác tay lên
đầu, ngửa mặt nh́n trời xanh trong vắt, trời của Huế mùa thu. Chàng sẽ cảm được
sóng lăn tăn đập nhẹ mạn thuyền, vỗ về thân chàng, và gió hiu hiu ru chàng vào
mộng. Mỵ Nương Tịnh Tâm đang lắng nghe chàng hát, đang thổn thức v́ chàng, bỗng
nhiên ngơ ngác v́ chàng im tiếng. Nàng sẽ nhớ chàng quay quắt, Nàng sẽ luống
cuống đi t́m chàng. Chàng mỉm cười nghĩ đến Mỵ Nương với xiêm y lộng lẫy, tóc
vén cao với bao nhiêu trâm lược, đạp xe đạp đến bến sông, mắt dơi trông t́m
Trương Chi Nghĩa đang mơ màng dưới ḷng thuyền. Giận chàng, nàng sẽ thôi không
c̣n ngóng trông một tiếng ca vang vọng trên sông nước mông mênh. Và chàng sẽ u
sầu mà hát :
Đưa nhau đổ chén rượu hồng
Mai sau em có theo chồng đất xa
Qua đ̣ gơ nhịp chèo ca
Nước xuôi làm rượu quan hà chuốc say
Nghĩa cười một ḿnh v́ trí tưởng
tượng của ḿnh dắt ḿnh đi xa quá.
"Như rứa Tịnh Tâm sẽ lời v́ Nghĩa vừa hát hay vừa "bô"
đó nghe." Nghĩa trêu cô bé .
" Xí, nghèo mà ham. " Tịnh Tâm trề môi.
Đôi môi đỏ hồng chu ra nũng nịu. Nghĩa quay đi,
ḷng dặn ḷng sẽ ǵn giữ t́nh ḿnh trong sáng măi như thế, cho đến khi nào Tịnh
Tâm là của chàng suốt đời.
Ǵn giữ ḿnh để không hôn Tịnh Tâm những lúc cả hai
ngồi kề bên nhau thật gần quả là không dễ. Có những buổi trưa hè Tịnh Tâm đạp xe
lên nhà Nghĩa chơi. Mẹ đă vào pḥng nghỉ trưa. Anh Nhân loay hoay với những bài
thơ, bài báo, trong pḥng. Anh độ này hay thu ḿnh trong pḥng riêng, viết viết
xoá xoá từng trang giấy dày đặc. Chả biết anh viết ǵ. Hai anh em tính t́nh trái
ngược, nên dù thương nhau rất nhiều mà không bao giờ chia xẻ tâm sự của nhau.
Trời nắng làm má Tịnh Tâm hồng, ánh lên rực rỡ trên làn da trắng mịn màng. Hai
mắt tṛn to long lanh. Trán lấm tấm mồ hôi. Tịnh Tâm tháo nón xuống, quạt cho đỡ
nóng. Mấy sợi tóc mai bay nhè nhẹ trên má Tịnh Tâm làm Nghĩa nghĩ đến những ngón
tay mềm mại đang vờn trên má nàng. Thấy Nghĩa nh́n ḿnh, thay v́ e thẹn như
những cô gái khác, Tịnh Tâm le lưỡi trêu Nghĩa, rồi lắc lắc chiếc đầu xinh xắn
như có ư nói: "Này bạn, không được đâu, bỏ đi tám." Cử chỉ nghịch ngợm của Tịnh
Tâm làm Nghĩa buồn cười. Chàng cười phá lên, rồi quay người bước vào nhà cho
Tịnh Tâm theo sau.
Rót cho Tịnh Tâm ly nước lọc, chờ nàng uống xong,
Nghĩa rủ nàng ra vườn sau. Nhà Nghĩa không lớn, chỉ có ba pḥng nhỏ với gian
giữa làm nơi thờ phượng ông bà ở nhà trên. Nhà dưới gồm bếp với nhà ăn, nhà tắm.
Nhà cầu ở tuốt đàng sau, góc vườn, tách biệt hẳn nhà chính. Nghĩa kể vào mùa mưa
lạnh, làm biếng ra ngoài đó, rán nhịn cho tới khi nào không nhịn được nữa mới ù
té chạy một mách. Có khi đi trở về, ướt lem nhem. Hồi c̣n bé, không bao giờ
Nghĩa dám đi ra ngoài đó một ḿnh vào ban đêm. Nếu không có anh Nhân th́ mẹ phải
đi theo, vừa cầm cây đèn dầu, vừa dắt tay Nghĩa. Đến nơi phải đứng chờ Nghĩa
xong mới dắt về. Vừa ngồi trong cầu, Nghĩa vừa hát liên miên cho đỡ sợ. Lâu lâu
lại gọi ra: "Anh Nhân ơi!" hay "Mạ ơi!", mắt lom lom nh́n qua khe cửa gỗ, yên
chí là ánh đèn leo lét vẫn c̣n đấy. May mà anh Nhân không phải là đứa trẻ rắn
mắt, nếu không anh chỉ giả vờ bỏ vào nhà, hoặc à oằm giả làm tiếng mèo kêu, cọp
gầm, th́ dám Nghĩa đứng tim mà chết trong cầu. Nghĩ cũng buồn cười, anh Nhân th́
ít nói cứ tưởng anh mới là kẻ nhát gan, té ra chính Nghĩa , kẻ ba hoa nói nhiều
mới lại là đứa nhiều nước mắt, tâm hồn nhạy cảm.
Căn vườn nhà Nghĩa trồng đủ loại cây ăn trái, nhăn,
khế, đu đủ, măng cầu, ổi, mít, thơm, và nhiều nhất là chuối. Trồng chuối mang
lại nhiều nguồn lợi, ngoài trái để cúng hoặc ăn hoặc bán, c̣n lấy lá gói bánh
chưng, bánh tét, bánh lọc, bánh nậm, và thân chuối xắt cho lợn ăn, hoa chuối
trộn tiêu muối rau răm, ăn không khác ǵ thịt gà. Món này Mẹ hay làm vào những
ngày rằm mồng một ăn chay. Mẹ không sinh ra từ gia đ́nh quyền quư trong Nội nên
mẹ không nấu những món cầu kỳ, nhưng món nào mẹ làm, với Nghĩa cũng ngon tuyệt
vời, không ai sánh kịp. Dĩ nhiên là Tịnh Tâm không sánh kịp v́ nàng có nấu ăn
bao giờ đâu. Tịnh Tâm nói với Nghĩa nàng sẽ học gia chánh, thêu thùa, may vá,
nhưng Tịnh Tâm chỉ nói thế thôi chứ trong gia đ́nh nàng có ai để cho nàng
động đến cái móng tay nào. Muốn học cũng không được.
Đă có lần Tịnh
Tâm hăng hái đi chợ mua hồng chờ chàng đến cùng ăn. Nàng đem khoe Nghĩa những
trái hồng đỏ mọng, láng lẫy, trông ngon như đôi môi của nàng, rồi dịu dàng cắt
ra từng lát, đặt trên dĩa trắng tinh, ân cần mời Nghĩa. Chàng nhón một lát, bỏ
vào miệng và tí nữa th́ nhổ toẹt ra. Nó chát quá. May mà chàng ngậm lại được,
giả vờ gật gù khen: "Ngon lắm". Tịnh Tâm tưởng thật, cũng bốc một lát bỏ miệng.
Nàng ngưng ngay lại chạy vù ra nhà sau, một lát trở lên trách Nghĩa: "Chát rứa
mà dám khen ngon. Lần sau đừng có xạo như rứa nghe" .
Mùa hè vườn nhà
Nghĩa có nhiều cây trái. Nghĩa kéo Tịnh Tâm đến cây khế ngọt. Hoa khế màu hồng
tím li ti, thơm thoang thoảng. Trái chín mọng vàng. Nghĩa với tay kéo xuống một
cành thấp cho Tịnh Tâm hái lấy hai trái thơm lừng. Lấy vạt áo lau chúng sạch sẽ,
Nghĩa chia cho Tịnh Tâm một trái. Cả hai vừa ăn, vừa nh́n trời xanh ngắt, nghe
gió hiu hiu, và nghe ve rộn ră vang xa, ḷng thật êm đềm.
Cuộc t́nh của
Nghĩa và Tịnh Tâm nhẹ nhàng như thế đấy, không có ngăn trở, rào chống ǵ hết,
không phong ba băo táp, không giận lẫy ồn ào, cũng không mê đắm say sưa . Mối
t́nh trong sáng và dễ thương biết ngần nào. Vậy mà tan. Tan một cách vô duyên.
Năm Nghĩa lên đệ
nhất, Nghĩa bận rộn chuyện thi cử. Ḷng Nghĩa vừa lo, vừa xao xuyến. Thi hỏng
th́ phải đi lính, đậu th́ cả một tương lai sáng rỡ trước mặt. Chàng học ngày học
đêm với bạn, thưa dần những lần gặp Tịnh Tâm. Mà tại chàng tự tin quá lắm, lại
chủ quan. Chàng nghĩ Tịnh Tâm đă là của chàng, không thể của ai khác, dù chàng
chưa hề nói một câu ngỏ lời nào cả. Chàng tin Tịnh Tâm sẽ đợi chàng, sẽ là vợ
chàng cho dù năm, mười năm, hay năm mươi năm cũng vậy.
Hàng ngày, sau
những giờ miệt mài với sách vở, chàng cùng bạn leo lên xe đạp, đạp một ṿng
ngang qua nhà Tịnh Tâm, nh́n vào t́m bóng dáng nàng đang ngồi bên bàn học, hay
thơ thẩn trong vườn. Nh́n thấy nàng rồi, chàng vui vẻ, thoải mái đạp về nhà học
tiếp. Chàng đâu biết Tịnh Tâm tuần nào cũng đợi chàng ṃn mỏi, ai rủ đi đâu cũng
không đi, sợ chàng đến không gặp. Được một tháng th́ Tịnh Tâm hết kiên nhẫn, bắt
đầu thấy giận, đau v́ bị bỏ rơi. Có lần nàng thấy thoáng Nghĩa đạp ngang qua, và
đi thẳng khiến nàng càng tủi thân. Nàng bắt đầu tránh Nghĩa khi Nghĩa thi xong,
lại đến thăm nàng. Không tránh được th́ lạnh nhat tiếp chàng khiến Nghĩa khó
hiểu, không rơ tại sao Tịnh Tâm lại thay đổi thái độ lạ lùng như thế. Măi về sau,
khi Nghĩa đă mất hẳn Tịnh Tâm rồi, t́nh cờ nghe bạn bè kể lại, Nghĩa mới bật
ngửa than trời. Chàng cứ nghĩ rằng chàng chỉ cần thấy Tịnh Tâm thôi là đủ mà
không nghĩ rằng Tịnh Tâm cũng cần nh́n thấy chàng vậy .
Càng nhớ Tịnh
Tâm, Nghĩa càng thấy nóng ḷng muốn về lại thăm Huế để đi lại trên những con
đường thân quen, nh́n lại ḍng sông xanh lơ, nước chảy lặng lờ. Con đ̣ ngang
trôi trên sóng lăn tăn và vạt áo dài trắng của Tịnh Tâm cứ bay vờn trong những
giấc ngủ của Nghĩa làm mỗi khi thức giấc, Nghĩa thao thức không ngủ lại được.
Đầu chàng lại long lên và mắt chàng lại nhức nhối không chịu nổi.
Nghĩa thầm bảo
ḿnh: "Phải về thôi. Phải về thôi".
Đặng Lệ Khánh