đặng lệ khánh

 

TRĂNG

 



Em bước ra vườn, trăng chảy tràn trên vai

Vườn rất im không một tiếng thở dài

Chỉ có con dế quen cất giọng chào đêm tới

Và nước trong hồ gờn gợn cá gọi mời

 

Em ngước nh́n trời, trăng thật sáng, thật trong

Lành lạnh khuya dâng, ḿnh ôm ḿnh vào ḷng

Trăng cứ lăn hoài làm sao trăng c̣n nhớ

Những câu thề theo trăng rồi tan vào hư không

 

Em nói với trăng dù biết trăng rất xa

Những lời dịu êm em dành cho người ta

Chỉ có con dế quen và em và đêm biết

Trăng nhẹ nhàng theo em vào giấc ngủ thêu hoa

 

Năm rồi năm đi qua trăng vẫn c̣n lăn hoài

Trời vẫn rất trong và đêm vẫn miệt mài

Con dế quen thôi không c̣n cất tiếng

Em ôm vai ḿnh dỗ tṛn cơn mộng dài

 

Thế giới quay cuồng, đất và trời chuyển rung

Có rất nhiều tiếng cười, và tiếng khóc chập chùng

Em vẫn nằm co người đếm trừu chờ giấc ngủ

Níu một vầng trăng đă lạnh tuổi thu đông
 

Đặng Lệ Khánh

 

 

 

Th́ thầm với thơ

art2all.net