đặng lệ khánh

từ một hạt nho


Bạn biết không, quá khứ là thửa đất
Màu mỡ vô cùng mà rất hoang sơ
Bạn cứ gieo đi, một niềm nhung nhớ
Kỷ niệm sẽ đầy xanh mướt ngày thơ

Chỉ một hạt nho cũng say rượu cũ
Sóng sánh mẹ ngồi chăm chút đàn con
Hương thơm ngây ngất đỏ màu thi tứ
Ḷng mẹ bao la năm tháng không ṃn

Mẹ đem quê hương vào từng bữa cơm
Biến hạt đậu khô thành vị thân thương
Cột những sợi ḿ quanh tim nóng hổi
Mỗi muỗng cay nồng nước mắt chứa chan

Mẹ chăm mẹ trồng từng cây rau húng
Tưới xới hàng ngày những cụm rau răm
Mẹ ṿ trong tay lá cây rau quế
Nghe thoảng hương quê bát ngát trong ḷng

Mẹ kéo con gần với nơi xa tắp
Bánh ướt cuốn tṛn trên tấm vải thưa
Hơi nước ở đây và hơi nước cũ
Toả biết bao nhiêu thương nhớ cho vừa

Những năm tháng ấy chập chờn như bóng
Thiếu rất nhiều mà dư quá hoài hương
Tay ta bây giờ nắm đầy vật chất
Mẹ bây giờ ngồi cất rượu yêu thương

Đặng Lệ Khánh
 



th́ thầm với thơ

art2all.net