nguyên thọ

hiện sinh và mộng

                

hiện sinh đầu tiên và cuối cùng gởi  ĐLK 

 

 

 

Trên băi biển lộng gió, trời nước chỉ c̣n là ánh trăng.  Thời gian cũng chỉ là nhịp tim đếm bước tĩnh lặng của bóng tối theo trăng trong sự cô liêu tuyệt đối của mỗi người.  Cô bé bỗng cựa ḿnh thức giấc.  Vẫn đôi mắt to và thông minh ấy nh́n vào không gian vời vợi.  Khi bắt gặp một đôi mắt khác đang nh́n vào khung cửa khép trong mắt ḿnh, cô bé nhắm mắt lại.  Khép một cảm xúc thương yêu là gói vội một thiên đường trong mắt.  Cô bé thật khó khăn, khó khăn hơn cả sự phá vỡ lần đầu cho một nụ hôn, để phá vỡ lần nữa sự im lặng kỳ bí của vũ trụ.  Cô hỏi pho tượng người đàn ông trong bóng tối, giờ chỉ có ánh trăng viền nét bạc: 

- Em chết rồi! Và đây là một thế giới khác phải không anh?

Vẫn giọng nói ấm: 

- Không, em vẫn sống!  Đây vẫn là trần gian đó em.

Cô bé không tin:

- Em đă cố t́nh đánh mất em để t́m một giấc mộng cho chính ḿnh: Em đă cố buông tay để sóng biển chôn vùi em trong sâu thẳm. Em đă tháo những ṿng quấn nghiệt ngă trên thân phận người đàn bà Đông Phương do những thói quen lâu đời thành xơ cứng được gọi là phong tục, đạo lư để gọi anh hôn và hôn anh.  Em không c̣n là em trên đời nầy nữa.  Có thể nào một người không c̣n hiện hữu vẫn là người đang sống sao anh?

 

  Người đàn ông điềm đạm trả lời: 

- Muốn mộng hay dù muốn tự tử, điều tiên quyết là em phải hiện hữu trước đă, phải không? Khi em chết cho một giấc mơ hay tự chối bỏ ḿnh để t́m một điều chỉ c̣n hay sẽ đến trong ảo tưởng là khi không có em mà chỉ có cái bóng ngoài em.  Em đă không có th́ làm ǵ mơ ước có.

 

Cô bé cảm thấy cái lạnh ùa vào trong kư ức.  Cô níu tay người đàn ông rất ấm. Hỏi, giọng run run:

- Bóp tay em thật chặt đi anh.  Đó! Bàn tay em trong bàn tay anh.  Em nghe cả tiếng đốt xương ngón tay chuyển ḿnh rời ră.  Em cảm nhận được cả hơi ấm từ bàn tay anh.  Chúng ta hiện hữu như bầy dă tràng đang chạy trên cát, có mất nhau đâu.  

 

Người đàn ông lại hỏi bâng quơ như lạc đề:

- Em cảm nhận ǵ từ một cái hôn?

Cô bé trả lời không đắn đo: 

 -Cảm nhận có em và có anh. 

 -Đó mới chính là sự hiện hữu em ạ. 

Cô bé hoài nghi: 

- Thế khi anh và em ngồi đây, tựa vào nhau cho trăm ngàn gió lộng là hư vô là không hiện hữu sao anh?

- Tất cả mơ mộng, kinh nghiệm, kỷ niệm... chỉ là những cách nh́n, cách nói để gợi cảm, để gieo chủng tử cho một ánh chớp hiện sinh nào đó sẽ đến, sắp đến hay không bao giờ đến mà thôi em ạ.

- Anh hôn em đi... em cần hiện hữu!

 

Người đàn ông buông lơi bàn tay cô bé, cười buồn.  Thầm lặng: 

- Em muốn sống lại với kỷ niệm của một chiếc hôn đầu phải không? Xa rồi em. Hiện sinh là một chớp mắt của thiên thu.  Em chỉ có thể sống với nó trong bất chợt chứ không thể nào t́m lại, sống lại như ngậm ngăi t́m trầm.

 

Cô bé nh́n lên trời.  Có một vệt sao băng tuyệt vời vừa tắt.  Một hiện sinh vừa đi qua? Ôi! Cả dăi thiên hà lồng lộng, sao chỉ có một vệt sao băng? Cô bé quay nh́n người đàn ông, những bóng mù sương lăo đăo: 

- Anh! Em không thể kiếm t́m sự hiện hữu cho đời ḿnh sao anh? 

- Sống trước đă em. Đừng t́m, đừng lư luận. Sống đi! Biết đâu một khắc nào đó nó sẽ đến. 

-Và cũng có thể chẳng bao giờ... ?

 

Người đàn ông, giọng lạc đi v́ buồn hay nuối tiếc:  

-Có lẽ!...

 

 

Nguyên Thọ

1

trang Đặng Lệ Khánh

art2all.net