Lăng mạn là
ǵ ?
Năm mười
sáu tuổi, K cùng cô bạn gái, trong giờ ra chơi, đứng bên cửa
sổ nh́n ra sân trường.
Các bạn đang vui đùa ngoài băi cỏ, dưới
hàng phượng vỹ. K hỏi bạn "Làm răng ḿnh biết là ḿnh
thật sự thương người mô đó mi hè?".
Cô bạn K tuy lớn hơn K có một tuổi thôi
mà đă có người yêu rồi. Cô nói:
"Mi có ai chưa mà hỏi?" K mắc cở nói, "Không biết.".
" Rứa th́ khi mô mi có ai đó th́
mi biết liền." Biết cái chi???
Không như ở
Saigon có những cơn mưa bất
chợt, những cơn mưa đám mây ào xuống như ông trời vụng về
làm đổ ly nước, vội vàng chụp lại, Huế mưa lai rai, mưa hoài
không dứt.
Sáng đi học, thấy trời đầy mây mà không chịu đem áo mưa theo,
để khi đi qua đ̣, mưa xuống làm răng mà có một mái hiên nhà
để chạy đến trú mưa? May mà có
người cho che chung một áo.
Khoảng thời gian cùng ngồi bên nhau ngắn ngủi ấy, dưới những
sợi tơ ướt giăng mắc ấy, đă sống dài lâu trong ḷng của
chàng họ Trần, đă trăi lên giấy, và đi vào hồn thơ trong K .
" Khi mô mi có người thương rồi
mi sẽ biết. " Biết thiệt không?"
Trời mưa
th́ mặc trời mưa
Che chung một áo gió lùa cũng
vui
Nước từ thượng giới xa xôi
Đọng trên mái tóc em mời ngang
lưng
Long lanh mắt ướt mưa đông
Tay trong tay ấm mà không chịu
thề
Để chừ mưa gió lê thê
Lại ngồi nhớ Huế hồi tê với
người
Mưa giăng kín cả khung trời
Áo mưa chợt rộng một thời
nghiêng che...
Mưa không chỉ giăng trên sông
Hương, trên chuyến đ̣ ngang. Mưa
giăng qua cầu Trường Tiền sáu vài mười hai
nhịp. Đường xe đạp chỉ dành cho
một người thôi, đi thành hàng, mà
không chịu theo quy luật, nhất định đi song đôi, làm bánh xe
đôi khi loạng quạng v́ chạm vào lề của người đi bộ. Nhất là
vào những ngày có gió, cầm lái
cho vững đă khó rồi. Những lúc ấy,
xin dành đi bên có gió để che bớt cái buốt lạnh mùa đông.
Nước mắt bây giờ xin nhỏ xuống trên má hoà với nước mưa cho
một thời quá khứ. Đưa em về dưới
mưa, nói năng chi cũng thừa. Đưa
về rồi, sẽ phải trở về nhà, một
ḿnh, qua cầu lộng gió. Không có ai để chở che buốt giá mùa
đông. Đèn đường hiu
hắt. Huế mưa buồn biết chừng
mô. " Khi
mô mi có người thương rồi mi sẽ biết ." Biết mà đâu có
hiểu.
Một hôm đi giữa đông người
Chợt nghe ai nói ai cười thật quen
Biết ḿnh lầm vẫn dơi t́m
Một trời kỷ niệm bỗng nhiên chập chùng
Người xưa siêu thoát hư không
Chỉ c̣n ta nhớ mênh mông một trời
Tan học ra,
chạy ào xuống chỗ để xe, ḷng đinh ninh là ḿnh đến lấy xe
trước, rồi sẽ leo lên yên mà phóng về nhà, để trốn người,
trốn ḿnh. Trốn cặp mắt to sáng mà ranh
mănh, thông minh, nh́n như nói thầm, bạn ơi đứng lại
đi thôi, tôi có làm ǵ bạn đâu. Xuống đến nơi gởi xe đă thấy
đứng đó rồi, miệng cười tươi, tay
cầm hai trái xoài (chắc xin của Mạ vừa đi chợ về).
"Ń, xoài cho K ń." Lúng
túng, mắc cở để mô cho hết. Hai
trái xoài căng mọng, mọc mời, nằm
im trong giỏ xe, đùa với nhau, khúc khích mỗi lần xe vấp đá.
Hai trái xoài nằm trên bàn học,
vàng ươm, nhắc nhở đến bàn tay ân cần đưa trao. Sắp đầu hàng
rồi. Khi mô mi có người yêu th́
mi sẽ hiểu. Mà đă có ǵ
đâu.
Những món quà nho nhỏ
Đựng đầy một cuộc t́nh
T́m khắp cùng thiên hạ
Có
ai được như ḿnh
Học tṛ th́ nghèo rớt mùng
tơi, tiền mô mà đi ăn tiệm. Đi
dạy kèm th́ có đồng mô về đưa mạ đồng nớ để mạ ăn
trầu. Lâu lắm lắm mới dồn đủ để
mời nhau ăn một bữa cơm ở quán Cơm Âm
Phủ, dưới ngọn đèn vàng. Sang quá.
Kêu tôm càng nướng. Nh́n con tôm
lớn đỏ au ngon lành mà ... c̣n cả vỏ,
làm răng mà ăn. Không lẽ gắp cả con lên mà cắn
à. Thấy vẻ tần
ngần, bèn hy sinh lấy tay lột vỏ,
lóc từng miếng thịt bỏ vào chén cho. Vừa
làm, vừa nói "Lần đầu tiên làm cho người khác đó nghe.
Không làm cho người thứ hai mô."
Biết rồi, con cưng mà, cái chi
cũng có người khác làm cho cả. "Khi
mô mi có người thương rồi mi sẽ biết." Biết mà không
giữ.
Trong tâm treo chiếc giỏ mây
Bao nhiêu kỷ niệm chất đầy ở trong
Dành khi mưa gió qua song
Săm soi từng đoá ấm ḷng mà đi
Trăng Trung Thu sáng
quá. Trời trong vắt không một gợn
mây. Ánh trăng toả xuống ôm chầm
lấy những hàng cây, thoa kim nhũ
lên từng ngọn lá, rót mật vàng ươm lên khoảng sân nhà đằng
trước, nơi có gốc dạ lư đang toả hương liêu trai ngào ngạt.
Không gian huyền hoặc quá . Ḷng
thấy bâng khuâng, xao động nhẹ
nhàng. Ngồi bên nhau trong tranh tối tranh
sáng, mắt soi ánh trăng sáng long
lanh, mà lại thật dịu dàng. Thời gian trôi nhẹ
qua, chậm như đứng lại.
Ừ, đứng lại đi, cho đêm không tàn,
măi măi. Đă chắc ḿnh biết ǵ không?
Trà sen
thơm thoang thoảng
Ngắm hoa mà nh́n nhau
Nửa mặt ch́m bóng tối
Nửa mắt sáng trăng sao
Bánh Trung Thu cùng chia
Ngọt như vị hương quê
Thơm như ḷng vừa chớm
Cầu đêm dài lê thê
Những ǵ đẹp thường tàn nhanh
không ngờ. Tàn mà hạt c̣n đó, rơi
xuống tâm hồn lại đâm chồi. Rễ len lỏi xuống tận cùng nỗi
nhớ. Lấy quên lăng làm tấm chăn
bọc hết kỷ niệm, thắt nơ cho đẹp,
cất vào một góc riêng tư. T́nh yêu là vậy
sao? Khi mô mi có rồi mi sẽ
biết. Biết như thế để làm
ǵ?
Cho dù đă trăi hết ḷng
Đă
phơi hết mật đă đong hết t́nh
Cho dù trao hết niềm tin
Một mai chợt thức mông mênh là buồn
Sau những năm tháng lặng câm là
một ánh mắt mới, dung dị, chân thành. Những lá thư từ quân
trường gởi về gần như hàng ngày.
Những lời vu vơ kể chuyện tập tành,
chuyện bạn bè, vô thưởng vô phạt. Nhưng đằng sau những ḍng
chữ là một quyến luyến không rời,
một nhắc nhở đến những ngày mới gặp. Rồi những lá thư kể
chuyện ra trường, những ngày lênh
đênh mở đầu cho một binh nghiệp mới. Và từ xa đă t́m
về, để bước một bước xa hơn.
Những con đường Thành Nội mang dấu chân song
đôi, đường Lê Lợi để nhớ những
ngày Đồng Khánh. "Khi mô mi có
người thương rồi mi sẽ biết." Sẽ biết,
biết thiệt không ?
Hai chúng ta sẽ tan ḥa làm một
Biên giới hai ta sẽ nhẹ như tơ
Mộng sẽ trôi tan vào với thực
Đời sẽ là một chuỗi những lời thơ.
Năm 22 tuổi lấy
chồng. Chồng lênh đênh
hoài. Mỗi lần chồng ghé bờ th́
bạn bè đến kéo chồng đi mất. Đêm
chồng về thường say vùi v́ chiều bạn.
Chồng nhiều bạn quá. Lấy khăn ướt
đắp lên trán chồng. Chồng mở
mắt, mỉm cười xin lỗi, nắm chặt
tay K rồi nhắm mắt ngủ tiếp. K ngồi nh́n chồng ngủ
say. Mặt c̣n trẻ con
quá, mới có 25. Chồng đi
rồi, K lại đứng bên cửa sổ, như
đă đứng cùng bạn năm 16, nh́n ra khoảng trời xanh và những
mái ngói không đều, hỏi nhỏ cô bạn đang ở nơi nào xa xăm: "Làm
răng ḿnh biết người mô đó thật sự thương ḿnh mi hè?"
"Khi mô mi có người thương mi rồi
mi sẽ biết." Mà biết cái chi?
Tôi đang ra khỏi chiêm bao
Đem thơ người kéo tôi vào làm chi
Mộng hoà với thực nhiều khi
Vẽ
vời thêm gió thêm mây cho hồng
Nh́n quanh chỉ thấy trống không
Tôi ngồi khóc với tấm ḷng trắng tinh
Những đứa con ra
đời, rồi chạy loạn. Chồng cơng
con leo lên thang dây để lên tàu.
K theo sau với hai đứa con. Đông
quá và hỗn độn quá. Chồng leo qua
thành tàu, quay lại nắm tay con
kéo lên trước, kéo K lên sau. Nắm tay
chồng, thấy vững chăi làm sao. Nhớ lúc c̣n quen
nhau, chở nhau đi trên chiếc Velo
Solex, ṿng một tay ôm bụng chàng, tay kia nắm yên xe. Chàng
lái xe một tay, tay kia ôm tay K
đang đặt lên bụng ḿnh, yên tâm. Bàn tay ấy đă buông
thỏng, bỏ quên từ rất lâu, bỗng
như lại trở về, giữa hỗn độn của người và đất trời.
"Khi mô mi có người thương rồi mi
sẽ biết." Đă biết được ǵ chưa?
Quay lại đây
Em , ṿng tay ta c̣n ấm
Thật thân quen dù có lúc xa xôi
Hơn nửa đời c̣n nhớ thuở đôi mươi
T́nh thuở ấy giữ lửa cho tháng năm dài rất nhạt
Đất khách buồn lạ
lùng, đầy ưu tư, tiếc nhớ. Cuộc
sống như thời tiết miền cực Bắc, tuyết đầy trời, trắng một
màu, đêm dài lê thê, đầy bóng tối. Sóng rồi cũng
êm, gió rồi cũng im. Chim non rời
tổ. C̣n bốn bàn tay trống t́m đến
nhau, thân quen, gần gũi, ngày
tháng theo nhau qua, b́nh an, phẳng lặng. Lại nhớ đến bạn,
"Khi mô mi có người thương rồi mi
sẽ biết." Bài học biết đáng giá một đời đó bạn hiền ơi.
Khi tôi c̣n, tôi ôm đời hạnh
phúc
Từng phiến cỏ hoang, từng tấm tơ giăng
Từng đám rêu phong, từng vùng hoa dại
Từng chút mây qua, viên sỏi bên đường
Khi tôi c̣n, tôi giữ từng hơi thở
Từng nụ cười hiền, từng chữ người trao
Lọc đi hết những ưu tư phiền muộn
Chỉ c̣n trong tôi năm tháng ngọt ngào
Đặng Lệ Khánh